Tuesday, March 31, 2020

Nhật Ký Con Quỷ_03_200331

    Hôm nay dậy lúc 7h40, ăn đủ 3 bữa, đến giờ cơm tối xuống chuẩn bị đồ ăn, làm việc nhà, cảm giác nhấc người khỏi khu vực máy tính có phần thoải mái, đặc biệt là đầu gối đỡ mỏi.
    Dạo này làm việc trong trạng thái hoàn toàn không biết mình làm gì, giống như mọi thứ đều nằm ngoài tầm kiểm soát. Ám ảnh, vẫn khá là ám ảnh, chưa biết làm thế nào để thoát ra cả.
    Ngoài đường vắng tanh, Hà Nội phong tỏa, cách ly toàn xã hội trong vòng 15 ngày, không hẳn là lo sợ, nhưng cảm giác u tối chẳng tránh khỏi.
    Có lẽ thói quen ngủ trước 23h vẫn là thói quen dễ duy trì nhất hiện tại.
    Cố gắng!

Monday, March 30, 2020

Nhật Ký Con Quỷ_02_200330

     Hôm nay, vẫn là dậy muộn. Thực ra, lúc ngủ dậy mình chưa thực sự nghĩ nên làm gì, nên lại vì thế mà ngủ, cần phải có kế hoạch hơn mới được.
     Hôm nay mình làm việc có nghiêm túc hơn, ăn sáng, trưa, tối đủ 3 bữa. Cố gắng vào thói một chút.
     Dạo này ngồi máy tính nhiều, lại ngồi tầng 3, mẹ lúc nào cũng nói. Muốn giải trí, nhưng chẳng biết điều tiết kiểu gì.
     Hôm nay nghe được "Cô ấy nói với tôi", chẳng hiểu sao đọc tới lời hát lại khóc. Nghe một list nhạc của "con trai", lâu rồi chẳng nghe và cập nhật tình hình, thần tượng nhỏ bé đã vượt qua sự trưởng thành tầm thường rồi. Âm nhạc cũng khiến lòng người chùng xuống, có sức nặng lắm.
     Chắc phải tập thể dục lại thôi.
     Đi ngủ!
     

Sunday, March 29, 2020

Nhật Ký Con Quỷ_01_200329

     Từ hôm nay mình quyết định mỗi ngày lưu lại một chút, tự nhắc nhở bàn thân. Bởi vì từ hôm nay mình quyết định phải thay đổi, từng cái một, từng chút chút thoát khỏi "con quỷ" đang ngày một lớn dần, nuốt lấy tâm hồn mình. 
    Con quỷ ấy bắt đầu hiện hình từ khoảng tháng 6, tháng 7 năm ngoái; tất nhiên nó đã phôi thai từ rất lâu rồi, từ khi mình còn là một đứa nhóc tiểu học ấy. 
Lần đầu nó manh nha xuất hiện, thực ra là từ khoảng đầu giai đoạn         Lớp 12 của mình, nó khiến mình trở nên cực đoan, luống cuống và hoang sợ trong hầu hết nhưng trường hợp mà thực ra cũng "bình thường thôi". Tất nhiên trượt đại học ai cũng lo sợ, nhưng hồi ấy mình rất tiêu cực, lúc nào cũng ám ảnh, lần đầu tiên trong đời bị điểm 2, rất tệ. Hình như chưa muốn "Chết đi cho rồi", nhưng cuuxng tới mức "Cuộc đời không biết sống về sau ra sao???"
     À, lùi thêm chút thời gian, hình như vào năm cấp 2, mình không nhớ rõ lớp mấy. Nhưng mà có một bài kiểm tra đầu năm, mình trong cơn hoảng loạn sợ điểm kém, thậm chí còn lấy cả bài bạn chép rồi nói dối cô là nộp hộ. Kết quả thì đương nhiên giáo viên không bị lừa rồi. 
     Vào đại học xong, con quỷ ấy vẫn âm thầm công phá mình từ bên trong. Vốn tưởng bản thân đã thay đổi từ một kẻ nhút nhát, sợ sệt đám đông thành một Lớp Phó Học Tập, rồi Trưởng Ban Biên tập, rồi Phó Chủ nhiệm CLB vừa tự tin vừa có bản lĩnh. Cuối cùng phát hiện, vì sự tồn tại của con quỷ ấy, mình thực ra càng ngày càng cực đoan, càng ngày cáng rời xa sự dũng cảm thực sự mình cần tới. 
     Đại học mình bắt đầu uống rượu, đi chơi về muộn lại còn say, gây chuyện rồi tự cho mình tửu lượng tốt, luôn tự tin tới vậy. Xảy ra bao chuyện, vần không thực sự cắt đứt được. Nào mẹ khóc bạc cả đầu, nào vào viện, nào đâm xe,.. Con quỷ ấy, dần trở thành một "mình" cực đoan, một nỗi ám ảnh về mặc cảm tội lỗi không thể dứt bỏ.
     Con quỷ ấy, cho tới bây giờ cũng không hẳn biến mình thành kẻ xấu, nhưng nó trở thành một nhân cách hèn kém trong con người mình. Và giờ đây, sau hơn nửa năm thực sự xuất hiện, nó trực tiếp cho mình nhìn thấy sự tồn tại của nó, còn khiến mình ngày ngày mụ mị đầu óc. Càng ngày càng trượt xuống vách vực sâu. Giống như người phụ nữ trong CURVE, run rẩy hít từng hơi thở, lấy dũng khí đẩy mình lên, cuối cùng, vì một cơn mưa rào mà bất lực rơi xuống, bị nuốt gọn.
Mình vẫn luôn nhận thấy sự tồn tại của nó. Nhưng càng ngày mình càng để nó tự tung tự tác, tới mức quá kiểm soát. Lồng ngực mình đau nhói và chân tay không còn sức lực, não lạnh ngắt như thế nhận thức đang mộng du ở một thế giới song song, nhìn thấy mình đấy mà không phải mình.
     Mình, không muốn bị nuốt gọn, bởi vì mình sợ cảm giác sống mà không nhận ra mình đang sống. Nó còn đáng sợ hơn là cảm giác muốn chết. Không phải là sự phản kháng bất lực, mà là sự buông xuôi. 
    Mình, muốn chấm dứt những chuỗi ngày ác mộng theo đúng nghĩa đen. Một năm nay không đêm nào mình ngủ ngon thực sự. Khoảng 1, 2 là dùng thuốc, rồi những hôm say không mơ được một giấc mơ nào, còn lại toàn là sự ám ảnh về thất bại trong công việc, trong tất cả. Không một giấc mơ nào thoát khỏi sự ám ảnh đấy. 
    Mình, những lúc mong manh thoát khỏi con quỷ đó, vẫn mạnh mẽ nghĩ rằng mình sẽ ổn, rồi thời của mình sẽ tới. Cuối cùng chỉ một đoạn thời gian ngắn, đã cảm thấy bứt rứt, muốn vứt bỏ tất cả.
     Không thể chết được, mình chỉ có thể sống. Nhưng nếu không muốn sống như vậy, mình chỉ có thể thay đổi. Hình như nói câu muốn thay đổi đã từ 3 năm trước, giờ nhìn lại bản thân vẫn hèn nhát tới vậy, vẫn là không giữ lời. Chẳng qua là vì lời hứa chẳng thực sự được tôn trọng. Mình trước giờ toàn sợ ánh mắt người ngoài đánh giá, chưa một lần nghiêm túc coi trọng cảm xúc của mình, cái gì cần, cái gì nên làm. 
     Tất nhiên mình sợ rằng vẫn chỉ là lời nói đầu môi, nay nói vậy mai lại thôi hôm sau tính. Nên mình muốn mỗi ngày tự viết lại mọi thứ, tự nhắn nhủ tới bản thân: "Chúng ta rồi sẽ làm được thôi. Rồi sẽ ổn."
     Vốn muốn đổ lỗi cho con quỷ ấy, nhưng thực chính là nó bị mình nuôi lớn, làm cho hư, rồi không khống chế được. Tự mình, phải làm.
     Điều đâu tiên của ngày đầu tiên: Đi ngủ trước 23h.


Sunday, March 8, 2020

1. Chỉ định xem Someday or One day vì nam chính cười đẹp và được khen cốt truyện nhiều plot twits đỉnh. Thế mà cuối cùng hết phim cảm thấy day dứt và ám ảnh trong đầu, còn có cảm giác hơi sợ nữa. Vì xem phim buổi đêm. 
2. Cả ngày chủ nhật không thể làm được gì, một tuần nay cảm giác bị rút cạn năng lượng, nghĩ tới chuyện đi làm thậm chí còn muốn khóc, thứ 7 trốn việc ở nhà còn chẳng thèm đụng tới một chút việc gì, cảm giác như đi trên mây, mắc cạn. 
3. Bởi vì thích nam chính cười đẹp nên tìm hiểu, thấy toàn đóng phim chính kịch, tâm lý khá nặng, lại quyết định xem tiếp một movie một series nữa của Hứa Quang Hán. Diễn thật biết cách lấy cạn cảm xúc của người ta. Hoặc cũng thêm một phần bản thân đang vô cùng nhạy cảm nữa.
4. Trong Nowhere Man có bài hát, khiến người ta mãi không dứt khỏi nỗi hoài nghi bản thân. Tra ra là A note to my fifty-year-old-self. 
"Dù vật đổi dời, xin đừng lớn lên, trở thành người mà bạn không ưa."
5. OST Nowhere Man là do HYUKOH hát.
6. OST của Someday or One day cũng rất hợp để phát vào một ngày trời hơi hanh nắng và có gió nhẹ như hôm nay.
7. Ngày mai không muốn đi làm.
Đã đến lúc cần làm gì đó rồi, cần nghiêm túc làm một việc, sống chết theo đuổi một việc. Cần sống dũng cảm hơn thế này.
Đã qua gần 1/4 năm 2020 rồi, vẫn bế tắc, vẫn tự huyễn hoặc bản thân nhiều điều. Mọi thứ không hề ổn cho dù ta có đứng yên. Mọi thứ không thể ổn nếu như ta đứng yên.
...
Những ngày rồi mới nhận ra bản thân rất hèn yếu, người ta hỏi gì cũng không thể tự tin, chắc chắn mà trả lời. Mãi như vậy, sẽ không sống nổi mất.
Không nên chần chừ nữa rồi, đã đến lúc rồi, đến lúc rồi.
...
Còn những 3/4 năm nữa, năm 2020 không thể cứ thế mà trôi qua được, phải khác, phải sống với một tâm thế khác, phải chắc chắn, ít nhất là với sự lựa chọn của mình.
...
Không phải là mắc kẹt, mà là phá bỏ cái kén của con nhộng.
Dù là bướm hay ngài, cánh khô rồi nhất định sẽ phải bay.
Hãy bay thật tự tin, thật tự nhiên như chính là từ bản năng.
...
Nhất định!

Wednesday, June 26, 2019

Ngoài kia có cơn gió thổi

Trời tháng 4, thế mà gió thổi lạnh ngắt. Rùng mình. Tầm này ra Hồ Tây ngồi ăn kem chắc thú.
Con đường đầy bụi, sỏi đá lẫn lộn, người với người chen nhau đợi đèn đỏ. May mà trời chẳng mưa.
Tôi nhớ cái thời mà chẳng biết xấu hổ, sáng ngủ trương cả người, chiều mở mắt xin tiền đi chơi. Ngày ấy, cứ năm mươi, một trăm nghìn rút cái là nhanh lắm. Hừ, một thói quen thật tệ hại.
03... Nổ máy. 02... 01... 00.
Dòng suy nghĩ vẩn vơ lại theo lớp bụi đường cuộn về phía sau bánh xe.
Ở một thành phố xa lạ, những con người xa lạ, một sự lựa chọn hoàn toàn xa lạ. Sẽ kết thúc về đâu đây? - Tôi nghĩ. Lại đèn đỏ. Điện thoại rung, tin nhắn đến. Hừ, lại hoãn.
Đèn vẫn chưa chuyển xanh. Tôi tới đây để làm gì nhỉ? Để bắt đầu lại.
Đây là lần bắt đầu thứ mấy rồi nhỉ?
03... Nổ máy. 02... 01... 00.
Đi qua ước mơ đầu tiên, đi qua ước mơ thứ hai, rồi ba, rồi bốn.
Dừng xe, tắt máy. Tôi thở dài nhìn cánh cổng nhỏ màu xanh dương. Tới nơi rồi.
Mở cửa bước vào, tôi đoán đây là Kết Thúc.
- Chào cậu, cậu có phải là Kết Thúc không?
- Hừm, đừng mất công tìm cái tên dở hơi đó, hắn lại đi công tác rồi, không bao giờ ở văn phòng đâu.
- Nhưng tôi cần gặp Kết Thúc có chuyện gấp!
- Chuyện gấp duy nhất có thể gặp được Kết Thúc là chuyện sinh tử.
- Ơ.
- Thôi về đi!
- Về đâu được chứ? Tôi đã tiêu hết tiền cho chuyến đi này rồi!!!
- Về Bắt Đầu Lại.

Các bạn ạ, tao biết tao muốn làm gì rồi.

6 năm trước, 18 tuổi, lúc ấy thi đại học vô cùng căng thẳng, nhưng thi xong rồi, đỗ rồi lại chẳng biết mình sẽ làm gì trong 4 năm tiếp. Cứ thế lười biếng suốt 4 năm.

2 năm trước, 22 tuổi, lúc ấy mới tốt nghiệp cũng vô cùng căng thẳng. Tìm được việc rồi lại trở nên ẩm ương, trở nên khó chịu và đỏng đảnh với cuộc đời. Hồi ấy đâu biết, ăn mày còn đòi xôi gấc. Làm được 5 tháng thì nghỉ hẳn 4 tháng ở nhà, cứ thế qua đi 1 năm chẳng lên được bậc nào, thậm chí còn tự phụ, còn chẳng coi ai ra gì. Nhìn lại thấy mình khi ấy thật thùng rỗng nên kêu rất to.

1 năm trước, 23 tuổi, lúc ấy mới đi làm lại cũng vô cùng căng thẳng. Nhưng công việc và  con người khiến mình trở nên kém đề phòng, lại vùi đầu vào mà quên mất rằng mình còn những thứ khác phải làm, kỹ năng khác cần biết. Cứ thế là một đứa trẻ vui đùa tung tăng trong tòa lâu đài của mình, không màng tới thế giới.

1 tháng trước, 24 tuổi, lúc ấy chuẩn bị nghỉ việc cũng vô cùng căng thẳng. Làm thế nào bây giờ? Nhận ra một năm qua mình đã bỏ quên nhiều thứ. Nhận ra rằng chẳng có tòa lâu đài mộng mơ nào có thể tồn tại mãi cho mình ngủ vùi trong công việc mà mình cho là chỉ thế thôi là quá đủ.

1 ngày trước, 24 tuổi, chuẩn bị nhảy việc sau 1 tháng thử việc, cực kỳ căng thẳng. Biết thế nào là đúng, thế nào là sai? Muốn bắt đầu làm tất cả, muốn bù đắp lại tất cả khoảng thời gian trống kia. Chỉ sợ không kịp, chỉ sợ bản thân mình quá yếu đuối. Cứ sợ thế thì bao giờ mới làm được đây...

6 năm trước, chỉ lo sợ trượt đại học. Đỗ rồi lại chẳng học cho tử tế.
2 năm trước, chỉ lo sợ thất nghiệp. Có việc rồi lại chẳng làm cho tử tế.
1 năm trước, chỉ lo sợ con đường đi sẽ tận. Bắt đầu lại rồi chẳng thể giữ vững tinh thần.
Sau này, liệu có thể học cách chịu trách nhiệm cho những sự lựa chọn của mình tốt hơn được không?

4 năm đại học không hề gọi tên được mơ ước của mình. Giờ 24 tuổi, có thể gọi được công việc mình muốn lại sợ mình không kịp.
Mỗi người, đều có dòng thời gian riêng của mình. Mất 4 năm thì đánh đổi lại bằng 4 năm. Từ từ, bình tĩnh, mọi người vẫn bên cạnh, vẫn nhắc nhớ rằng mình được yêu thương.
Các bạn ạ, tao biết tao muốn làm gì rồi. Nhưng tao sẽ giữ riêng cho mình thôi, nói hết ra mất thiêng mất. Nhưng dù thế nào nào các bạn vẫn ở bên tao mà đúng không? Các bạn sẽ phân tích cho tao, có cả chửi, có cả thất vọng nữa. Tao, mỗi khi bấp bênh nhất chỉ cần gặp các bạn thôi, chẳng nói câu gì tao cũng thấy vững lòng. Tao mất bình tĩnh, muốn nhanh nhanh chóng chóng học nhiều thứ, làm nhiều thứ, tham lam và sợ sệt. Các bạn sẽ là người vừa giữ tao lại, vừa cả ủng hộ tao nữa. Tao, sao mà cảm ơn hết đây.

24 tuổi, bắt đầu lại từ đầu.
Bình tĩnh. Đừng sợ sệt. Đã thích rồi, thì sẽ không sai!