Showing posts with label không có mở đầu. không có kết thúc. Show all posts
Showing posts with label không có mở đầu. không có kết thúc. Show all posts

Wednesday, June 26, 2019

Ngoài kia có cơn gió thổi

Trời tháng 4, thế mà gió thổi lạnh ngắt. Rùng mình. Tầm này ra Hồ Tây ngồi ăn kem chắc thú.
Con đường đầy bụi, sỏi đá lẫn lộn, người với người chen nhau đợi đèn đỏ. May mà trời chẳng mưa.
Tôi nhớ cái thời mà chẳng biết xấu hổ, sáng ngủ trương cả người, chiều mở mắt xin tiền đi chơi. Ngày ấy, cứ năm mươi, một trăm nghìn rút cái là nhanh lắm. Hừ, một thói quen thật tệ hại.
03... Nổ máy. 02... 01... 00.
Dòng suy nghĩ vẩn vơ lại theo lớp bụi đường cuộn về phía sau bánh xe.
Ở một thành phố xa lạ, những con người xa lạ, một sự lựa chọn hoàn toàn xa lạ. Sẽ kết thúc về đâu đây? - Tôi nghĩ. Lại đèn đỏ. Điện thoại rung, tin nhắn đến. Hừ, lại hoãn.
Đèn vẫn chưa chuyển xanh. Tôi tới đây để làm gì nhỉ? Để bắt đầu lại.
Đây là lần bắt đầu thứ mấy rồi nhỉ?
03... Nổ máy. 02... 01... 00.
Đi qua ước mơ đầu tiên, đi qua ước mơ thứ hai, rồi ba, rồi bốn.
Dừng xe, tắt máy. Tôi thở dài nhìn cánh cổng nhỏ màu xanh dương. Tới nơi rồi.
Mở cửa bước vào, tôi đoán đây là Kết Thúc.
- Chào cậu, cậu có phải là Kết Thúc không?
- Hừm, đừng mất công tìm cái tên dở hơi đó, hắn lại đi công tác rồi, không bao giờ ở văn phòng đâu.
- Nhưng tôi cần gặp Kết Thúc có chuyện gấp!
- Chuyện gấp duy nhất có thể gặp được Kết Thúc là chuyện sinh tử.
- Ơ.
- Thôi về đi!
- Về đâu được chứ? Tôi đã tiêu hết tiền cho chuyến đi này rồi!!!
- Về Bắt Đầu Lại.

Sunday, July 23, 2017

Trăng nơi đáy cốc

Cô gái 18 tuổi tìm kiếm sự dễ chịu trong âm nhạc. Tuổi trăng tròn, giọng hát khàn nhưng chẳng vương tà niệm. "Fly me to the moon..."
~
Cô gái 22 tuổi thấm âm nhạc trong niềm day dứt. Làm thế nào để bay tới mặt trăng? Cô xoay chiếc cốc giấy tìm câu trả lời. Đáy cốc sủi bọt ga lăn tăn. Những bọt khí tròn lạnh ngắt. Đèn vàng từ sau lưng hắt vào một vệt dài. Một bóng trăng nghèo nàn...

Saturday, April 2, 2016

ZZZzzzz...

Nữ Quản lý  chậm rãi đọc. Bà nhấn mạnh từng chữ. Ngắt ở từng câu. Ngẩng lên đảo mắt khắp phòng học một lượt sau khi hết mỗi  một đoạn. Thời gian đang nóng dần lên...
Một buổi đánh giá năng lực của các thực tập sinh sẽ bắt đầu từ 8 giờ sáng và kết thúc vào 8 giờ tối mỗi thứ 6 cuối tháng và tiếp tục trong vòng 3 tháng như vậy. Trong suốt 12 tiếng các thực tập sinh sẽ lần lượt làm các bài kiểm tra năng lực tổng hợp và chuyên biệt, và cuối cùng là đánh giá báo cáo tổng kết. Sử dụng "chọn lọc tự nhiên" để loại dần những kẻ yếu.
Nữ Quản lý tiếp tục đọc bản báo cáo. 
"ZZZZ....zzzzzzzz"
Dù sự miêu tả về nữ Quản lý này có vẻ lẽ vô tình tạo nên ấn tượng về một phụ nữ trung niên sắp bước qua đầu 5, nhưng thực chất bà ấy mới chỉ chạm mốc 4 trong năm nay và những rada vẫn bắt tốt sóng điện thoại...
"Điện thoại của ai rung, hãy tự giác mang lên đây."
"..."
"Tôi cho các bạn 30 giây để tự giác đứng lên..."
20191817161514131211100908070600403020100000...
"Bởi vì không ai tự giác nhận trách nhiệm, tất cả các thực tập sinh có mặt ở đây ngay lúc này, sẽ nhận được điểm F cho buổi đánh giá hôm nay."
"..."
"Các bạn không cần lắng nghe bất kỳ đánh giá nhận xét nào về báo cáo của mình nữa, lần lượt lên đây ký..."
"ZZZZ...zzzzzzzzzzzzzz...ZZZZZZZZ...zzzzzzz.ZZZZZZZ..."
Quý bà một nửa Giáo sư nhíu mày.
"Tất cả đứng hết lên. Đứng sang bên cạnh bàn của mình"
Tiếng gót giày gõ trên sàn gạch men. 
Một thực tập sinh kiềm chế nụ cười của mình bằng một cái co giật nhẹ ở khóe miệng.
Một thực tập sinh khác nhướn đôi lông mày theo chiếc hông đánh qua đánh lại chạm đến mức vừa lố của nữ Quản lý.
Một thực tập sinh nín thở và cố mở căng mắt mình để tránh những giọt mặn rơi xuống. Và một thực tập sinh nắm lấy tay thực tập sinh đó.
...
"ZZZZZZZZZZZZZZZZZZZZZZZZZZZZZZZZZZZZZZZZZZZ"
20191817161514131211
Nữ Quản lý cúi người ngó xuống ngăn bàn.
100908070605040302010000000000000000000000000...
Thời gian đột ngột hạ nhiệt (-13 độ C)

Thursday, August 6, 2015

bác sĩ, có phải cháu bị bệnh rồi không? 
buổi sáng mở mắt ra cháu luôn cảm thấy sợ hãi, đến mức không muốn tỉnh dậy...
cháu dậy rất muộn, và cháu ra khỏi nhà.
sau đó cháu lại cười, cười rất nhiều, cười đến chảy cả nước mắt, đôi khi cười rồi quên mất tại sao lại cười.
rồi cháu nhớ ra phải làm một điều gì đó, 
rồi cháu lại quên.
và cháu lại bắt đầu cười.
sau đó cháu trở về nhà vào mỗi chiều.
và cháu không biết được bao nhiêu thời gian đã trôi qua.
cho đến khi cháu lại cảm thấy sợ hãi, đến mức không muốn nhắm mắt lại đi ngủ...
....
bệnh của cháu, không chữa được đâu...
...
tại sao vậy?
...
bởi vì cháu đang sống.
...

Thursday, July 30, 2015

Giống

( 2010, 30 Sep 00:23)
- Ê, biết gì không, lớp bên cạnh lớp tao có một đứa trông giống mày cực! Đợi mai tao chụp ảnh gửi cho mày xem...
...
- Tao đẹp trai hơn!
- Và mày cũng lùn hơn nữa... :v
- Im đi!!!!!!

( 2011, 13 Jan 00:23)
- Hôm nay tao xem thời sự mới thấy, QK nhìn giống mày ghê. QK dẫn thể thao ý. Biết không?
- Biết.
- Thử xem đi xem có giống không?
- Tao thấy cũng bình thường, không giống lắm.
- Tao thấy giống mà!!!!
- Uh... :|

(2012, 10 Dec 00:23)
- Hôm nay tao xem phim, có chú diễn viên này tao nhìn mãi mà không nhận ra là đóng phim nào, tra tên cũng không thấy có phim nào quen, xong tao phát hiện ra...
- Phát hiện ra gì?
- Quen là vì tao nhìn lại thấy giống mày! :((
- Hả?!
- KMJ. Tra Google xem có tự thấy giống không?! :3
- Người yêu tao bảo không giống!!! :p


(2013, 22 Aug 00:23)
- Sao từ trước đến nay tao lại không để ý là CDD nhìn giống mày dã man ý!
- Gì nữa???
- Nhìn cái là tao nghĩ ngay đến cái mặt mày! :v
...
- Lần thứ bao nhiêu mày bảo tao giống người khác rồi hả? Mặt tao phổ biến thế à?
- Tao không biết nhưng công nhận nhìn ai cũng thấy giống mày ý! :v
- Nhưng mấy người mày bảo giống tao thì tao lại thấy chẳng giống nhau.
- Thế chắc do mắt tao nhỉ?
- Có thể...

Wednesday, November 5, 2014

mộng du

cô gái nhỏ lúc nào cũng lơ đãng. 
cô bé sống trong thế giới riêng của mình.
cô bé lớn lên thành thiếu nữ.
trong giấc mơ cô bé mãi mãi trẻ.
một giấc ngủ dài song hành cùng hiện tại.
cô đang mơ gì thế cô gái.
nhẹ nhàng nhẹ nhàng cô nhắm mắt.
"giấc mơ là thứ không thể điều khiển"

Tuesday, October 21, 2014

nỗi buồn thứ 13

cô gái trẻ có một danh sách nỗi buồn...
nỗi buồn thứ nhất. ngày đâu tiên vào lớp 1, cô giáo gọi từng bạn lên tự giới thiệu, khóc trước đám đông.
nỗi buồn thứ 2. lần đầu tiên mặc váy, nhờ mẹ tết tóc để đến trường, bị con trai trêu.
nỗi buồn thứ 3. xin phép cô giáo ra khỏi đội tuyển học sinh giỏi.
nỗi buồn thứ 4. mọc cái mụn đầu tiên.
nỗi buồn thứ 5. mọc cái mụn thứ 5.
nỗi buồn thứ 6. bị cô giáo mắng trước lớp.
nỗi buồn thứ 7. thất tình.
nỗi buồn thứ 8. cãi nhau với bạn thân.
nỗi buồn thứ 9. từ chối một người con trai, đánh mất một người bạn.
nỗi buồn thứ 10. trăng khuyết.
nỗi buồn thứ 11. quên sinh nhật bố.
nỗi buồn thứ 12. mẹ khóc.
nỗi buồn thứ 13. không thể khóc.
...
một câu chuyện buồn

Sunday, September 7, 2014

người ngoài cuộc

người ngoài cuộc hỏi người trong cuộc: "cậu có hạnh phúc không?"
người trong cuộc trả lời người ngoài cuộc: "tớ mệt mỏi lắm rồi! ước gì tớ có thể được như cậu..."
người ngoài cuộc lại hỏi người trong cuộc: "như tớ là sao?'
người trong cuộc trả lời người ngoài cuộc: "như cậu thật thích, cả ngày không bị ai làm phiền, không bị người ta kêu tên trong mỗi câu chuyện, không bị ai giơ máy ảnh chụp mỗi khi cười quá lớn hay làm mặt xấu, không bị...."
người ngoài cuộc không nghe rõ những lời cuối của người trong cuộc.
người ngoài cuộc...




Sunday, July 13, 2014

O.F

Mở máy tính, vào facebook. Một yêu cầu kết bạn. Anh nhấp chuột vào facebook của "người lạ", thực ra từ cái tên facebook anh cũng đã nhận ra đó là ai, nhưng anh ẫn muốn lượn một vòng facebook "người lạ" để "xem xét".
"Người lạ" thực ra cũng chẳng phải người lạ. Đó là một người bạn học chung hồi cấp 1 với anh, một cô bạn có cái tên khá dễ nhớ và cũng không dễ gặp. Anh gọi cô là O.F.
Một ngày như mọi ngày. Ngày hôm nay anh hoàn thành xong công việc sớm hơn dự kiến, bất chợt anh nhớ tới "người lạ". Cô bạn học cùng anh từ hồi lớp 2, lên cấp 2 thì chung trường khác lớp. Hai người chưa bao giờ nói chuyện tử tế. Hồi tiểu học, như mọi đứa con trai và con gái khác, anh hay trêu đám con gái còn cô cũng "chanh chua" chẳng kém gì, tuy vậy thì giữa hai người chưa từng có một kỉ niệm đáng nhớ nào, cũng không hề "để ý" nhau. Lên cấp 2, họ hoàn toàn trở thành những người xa lạ.
Gần đây nhiều bạn cũ từng học chung lớp tìm thấy nhau trên facebook, O.F không phải người duy nhất gửi yêu cầu kết bạn cho anh. Nhưng cô là người ít nổi bật nhất, vì thế nên anh lại chú ý tới cô nhất. Anh nhớ rất rõ cô, nhưng những cảm xúc không thuộc về một phạm trù nhất định nào. Chỉ là so với những người bạn cũ khác, hình ảnh cô rõ nét hơn, nhưng dường như trong anh những hình ảnh của cô dù rõ nhưng không hề mang một ý nghĩa đặc biệt nào. Cô không phải mối tình đầu của anh, càng không phải người hiện tại anh đang thích. Chỉ bởi vì anh nhớ rõ về cô nên anh cảm thấy tò mò...
Sau khi chấp nhận kết bạn, anh viết lên tường nhà cô: "Vẫn thế". Cụt lủn và trêu ngươi. Cô đáp trả anh bằng những câu nói rất "con gái", tức là nửa đùa, nửa thật mà lại pha chút "sến" của bọn thiếu nữ mới lớn.
Anh mỉm cười thích thú. Những lời nói giữa hai người bạn lâu năm không gặp vừa có chút gượng gạo, lại vừa thoải mái, thân thiết. Anh thấy mình như trở về 13 năm về trước, lại được trêu đùa "bọn con gái cùng lớp" như ngày nào. Anh thấy vui, gặp lại bạn cũ quả cũng không tệ
Anh like ảnh và status của cô nhiều hơn một chút như để tiếp tục trò đùa.
Những ngày sau anh inbox nói chuyện, nhưng câu chuyện không kéo dài lâu vì chẳng rõ vô tình hay hữu ý, O.F đã tạt hẳn một gáo nước lạnh vào mặt anh (theo nghĩa bóng).
Anh dừng lại. Trò trêu đùa gần như kết thúc. Nó cũng chóng vánh y như cuộc tình một đêm vậy. Nhưng có lẽ không thực sự là một cuộc tình (?!).
...
Phải nói là anh không hề có ý gì với O.F. Anh thích người khác. Có thể nói anh là tuýp người chung thủy bởi từ trước tới này, P. là người duy nhất chiếm trọn cả trái tim anh.
Nhưng anh cũng là một anh chàng đào hoa. Dù không cố ý nhưng ngay từ cách nói chuyện của anh cũng đã khiến cho nhiều cô gái hiểu lầm. Tính anh ưa trêu đùa nhưng lại nghiêm túc đến kì lạ trong tình yêu. Nói anh si tình chắc chẳng sai. Vì vậy mà dù bị O.F tạt nước lạnh anh cũng chẳng quan tâm, anh chỉ trêu cô bạn cũ lâu ngày không gặp một chút vậy thôi, mục đích của anh là làm cả hai cùng vui vẻ và thân nhau hơn. Nhưng có lẽ cô không hiểu ý anh. Ngay từ giây phút anh dừng lại trò trêu đùa của mình, anh mong cô không nghĩ rằng anh đang cố "tán tỉnh" cô, hay nói đúng hơn, anh cầu trời O.F đừng "đổ" trước những trò cũ rích ấy. Ai lại đi xiêu lòng vì một vài câu nói vớ vẩn với mấy cái "like" ảo trên mạng xã hội cơ chứ (!?).
Sau đó O.F cũng không có động tĩnh gì.
Một vài lần cô ấy like ảnh của anh.
Một hôm cô ấy inbox cho anh một câu nói vẩn vơ khó hiểu.
Có lần cô ấy "chọc" anh trên facebook.
Cô ấy tồn tại như một người bạn bình thường.
Như vậy vốn không có gì bất thường, ngay cả những status của cô cũng không lẫn một nét buồn tình hay nhớ mong ai.
Vậy tại sao anh lại có cảm giác O.F đang cố gắng vớt vát một điều gì đó? Cô ấy nghĩ gì về anh? Thực sự cô ấy có thích anh không? Liệu rằng cô ấy có ngốc nghếch và thiếu thực tế tới mực nghĩ rằng anh thích cô ấy không?...
...
Những câu hỏi tưởng như sẽ làm anh trẳn trọc hoài nhưng thực tế nó chẳng tồn tại lâu trong đầu anh. Với anh, người con gái anh yêu mới là điều quan trọng nhất.
Vì vậy mà lâu ngày anh cũng để O.F và sự lăn tăn về cô ấy vào một hộp kín, cất vào nơi nào đó trong nhà kho, hoặc anh cũng lỡ tay vứt đi rồi cũng nên.
...
Một năm, rồi hai năm, anh vẫn sống với tình yêu của mình, tuy không trọn vẹn nhưng anh vẫn chân thành yêu duy nhất một người. Kì lạ là bây giờ anh không còn nhớ tới O.F nữa. Cô ấy chính xác trở về với hình ảnh của O.F những ngày xưa ấy: rất mờ nhạt trong đám đông, không hề nổi bật, bình thường như bao người khác...
Với anh, O.F chưa bao giờ là một người đặc biệt.
...
Giữa họ vẫn chưa hề có được một cuộc trò chuyện trọn vẹn nào...
...
Xa lắm, ở một nào nào đó trong cùng một thành phố ấy, một cô gái ngồi trên ban công nghe mưa trút xuống mái tôn, cô lẩm nhẩm đưa mình theo một giai điệu quen thuộc...

"So I'm following the map that leads to you

The map that leads to you
ain't nothing I can do
The map that leads to you
Following
following
following..."

Cô nhẹ nhàng di chuột tới nút "unfollow". Chẳng có lí do gì để cô "unfriend" một người bạn cũ, vì vậy cô chỉ là "unfollow" cậu bạn này để những thông tin của cậu ta không còn xuất hiện trên "news feed" của cô nữa mà thôi...
Vậy thôi.
Trong lòng cô gợn sóng lăn tăn một cách khó chịu...
...



Sunday, March 2, 2014

đợi

Đọc status của anh cô mỉm cười.
Ngốc quá!
Những giấc mơ không tiên tri được gì. Cô ngẩn ngơ nhớ về những dòng tin nhắn. Nếu cô không lạnh lùng, liệu anh có lạnh lùng?
Chuông điện thoại reo...
Cô nhấc máy.
"Ngủ chưa? Nhớ ngày mai đi họp nhé!"
"Ừm, kịch bản cũng viết xong rồi, mọi thứ đều lên kế hoạch ổn thỏa rồi. Mai mà có vấn đề gì thì chỉ tại tao ngủ dậy muộn thôi".
"Ờ đấy, thế thì ngủ đi! Mai tao sẽ gọi điện kêu mày dậy."
"ok"
.
Thực tại đơn giản.
Cô có đủ điều kiện để yêu. Có đủ kiên nhẫn để chờ. thậm chí đủ thời gian để chơi đùa. Chỉ là, không đủ rộng lượng để tha thứ cho quá khứ. Day dứt nhiều khiến cô luôn có một hàng rào chắn bảo vệ. Tuy mơ mộng về một chàng hoàng tử tương lai nhưng những giấc mơ vẫn để anh bước vào tâm trí.
.
Kết hôn với công việc không phải ý tồi... nhưng nó là hạ sách với kẻ thèm yêu.
.
Cô muốn gì, cô biết rất rõ. Chỉ là cách thực hiện còn rất mơ hồ. Cô luôn mỉm cười và nụ cười không hề giả tạo, cô sống vui vẻ và hạnh phúc thực sự. Không giống nhiều cô gái chỉ cố gượng cười rồi lại âm thầm than thân trách phận. Cô biết điều gì đến rồi sẽ đến. Cô để mọi thứ đến, để nó trôi qua nhưng lựa chọn không quên nó. Cuộc sống độc thân ấm cúng không đơn độc. Cô có công việc và có cả bạn bè. Cô chỉ chưa có người yêu thôi.
Cô sống phóng khoáng và không ràng buộc. Cô chờ một người yêu cô và đủ quyến rũ để kéo cô ra khỏi anh. Cô sẽ vẫn yêu anh cho đến lúc đấy. Người con gái khác sẽ đau nhưng cô lấy đó làm điểm tựa cho những lúc ngay cả bạn bè hay công việc cũng không xóa nhòa được nỗi cô đơn. Cô tự thưởng cho mình những giây phút tưởng tượng cùng anh. Nghe thật bệnh hoạn nhưng đó là cách cô nuôi dưỡng tình yêu mù quáng của mình. Ngày mà người ấy của cô đến, cô sẽ sẵn sàng. Cô biết thế.
.
"Chúc ngủ ngon!"
"Đừng lạ thế"
"Không sao. Ai cũng chúc mà. Không cần coi mình là người đặc biệt."
"Chúc ngủ ngon."
.
Với cô, anh không hẳn là người đặc biệt. Chỉ là người đã vô tình trở thành nguồn nuôi dưỡng trí tưởng tượng của cô mà thôi.
.
Thực tế đơn giản.
Cô vẫn đợi. Thực sự là như thế.

Thursday, February 27, 2014

cô ấy & anh ấy



Cô đung đưa nhịp chân
Anh nhẹ nhàng gật gù
đen đá và cà phê sữa.

 "hello stranger
it seems so good to see you back again
how long has it been?
it seems like a mighty long time"
...

Cô đưa mắt nhìn xuống dòng xe cộ tập nập. lơ đễnh.
Anh ngước nhìn bầu trời u ám ngày không mưa. thẫn thờ

Phố cafe... mỗi cánh cửa là một thế giới.

Monday, February 24, 2014

một mocha và hai ly trà

cô nhà văn thích nhâm nhi mocha trước lúc đi ngủ.
cô viết nhật kí mỗi ngày cho dù đó chỉ là vài dòng tự nhắc nhở cho ngày mai.
không có tác phẩm nào của cô quá xuất sắc hay quá tầm thường. chúng đều có giá trị riêng nhưng lại không nổi bật. cô thích tự gọi mình là nhà văn dù cuốn tiểu thuyết đầu tay còn đang dang dở. không ai gọi cô là nhà văn.

cô nhà văn thích uống trà đen mỗi lúc sáng tác.

 người yêu cô ngày còn yêu thường nói trà sẽ giúp kích thích sáng tạo. cô không còn yêu anh nhưng cô dần yêu trà. cô thích trà đen và đường đỏ, nhắm mắt mơ về một ngày nhìn thấy tiểu thuyết mình trên kệ của nhà sách. cô không ước mơ mình nổi tiếng. cô mơ cho những dòng chữ mình được đọc.

cô nhà văn uống trà xanh khi đang dịch sách. 

công việc duy nhất giúp cô kiếm được tiền và giữ cho cô gần sách. mỗi lần dịch sách cô đều chau mày. chồng cô thường pha ấm trà xanh để bên bàn. cô không thích trà xanh nhưng cô yêu anh. trà xanh chan chát càng khiến cô chau mày. nhưng rồi cô lại mỉm cười tiếp tục công việc dịch sách...

Sunday, February 23, 2014

những đoạn hội thoại

ngón tay cái rồi ngón tay cái, ngón tay trỏ chồng lên ngón tay trỏ, ngón tay giữa ngón tay giữa, hai ngón áp út, hai ngón út...
...

- Lạnh nhỉ...

- Sao không đeo găng tay?
- Vì thích tay tê lại...
- Mình không thích như thế.
- Nhưng mình thích.
...
- Mẹ thích cái bánh hôm qua đấy!
- Hôm nào làm tiếp mang sang, mẹ thích là được rồi. Bố thì sao?
- Bố không thích ăn ngọt.
- Vậy lần sau làm bánh không đường.
- Đừng làm bánh không đường. Bố có thể thử ăn một miếng mà.
- Ừ...
...
- Hôm nay trời không mưa đâu. Đi đi mà...
- Buồn ngủ lắm.
- Tỉnh dậy đi. Muốn ăn bánh trôi tàu không?
- Muốn ăn cháo sườn.
- Vậy mình đi.
...
- Đừng buông ra trước nhé?
- Ừ.
- Nhưng cứ thế đến khi nào?
- Đến khi nào ngủ quên mất...
- Mình sẽ chờ cho tới lúc ấy.
- Đừng chờ đợi gì cả. Mặc kệ nó đi.
...
- Sao không khóc?
- Có thể khóc sao?
- Muốn mình ôm không?
- Có thể ôm sao?
- Giờ thi khóc đi nào.
...
- Đam mê là gì thế?
- Là ngọn lửa một khi đã cháy là sẽ cháy mãi.
- Sao nó không cháy trong mình.
- Nó sẽ cháy thôi... hãy kiên nhẫn...
...
- Đừng buông tay ra nhé?
- Nếu buông tay, mình sẽ nói.
- Ừ...
...
- Đó là một công việc tốt mà. Sao lại bỏ?
- Vì ngọn lửa ấy không cháy.
...
- Mình sẽ không buông tay đâu. Nhắm mắt lại đi.
- ...
- Đừng cười nữa, trả lời đi!
- Ừ...
...


ngón tay cái rồi ngón tay cái, ngón tay trỏ chồng lên ngón tay trỏ, ngón tay giữa ngón tay giữa, hai ngón lấp lánh, hai ngón út...