Showing posts with label đọc.viết. Show all posts
Showing posts with label đọc.viết. Show all posts

Saturday, January 27, 2018

Bút kí của Tử Thần


“Tôi có quyền hủy hoại bản thân” – Young – Ha Kim, một cuốn sách giống như “bút kí của Tử Thần” vậy.
Chưa đầy 200 trang chữ, đủ sức cứu rỗi một tâm hồn, hoặc hủy hoại nó. Tùy ở người đọc quyết định. Một cuốn sách nguy hiểm, bởi vậy nó mới cám dỗ…
Đóng cửa, cách biệt với những huyên náo của trận Chung kết lịch sử, chìm vào trong một thế giới khác. Một cuốn sách có thể đánh cắp của bạn bao nhiêu thời gian trong thế giới thực tại ấy?
Giống như dòng chảy của dòng sông ấy, dòng sông mà linh hồn phải đi qua trước khi đến âm tàng địa phủ, sông gì nhỉ? À, Sông Styx. Đọc xong một mạch, cảm giác chỉ muốn ngủ một giác thật sâu. Quả không lừa người khi nói đây là một tác phẩm hư cấu khó tiếp nhận. Nó không khó hiểu, mà là khó đồng cảm. Những người đang cảm thấy tràn trề nhựa sống, vô cùng yêu đời sẽ không thể “nuốt”  nổi cuốn tiểu thuyết này.
Mặc dù không thể khóc, nhưng cảm giác như nỗi cô đơn được xoa dịu. Nhờ có “tôi”. Một tư vấn viên hoàn toàn khác biệt với những tư vấn viên thông thường. Người thu thập đau khổ của kẻ khác, trân trọng chúng, khiến nỗi buồn có cảm giác bình đẳng với tất cả những cảm xúc “tích cực” khác. Xuất hiện, âm thầm bên cạnh, thiết lập một mối rằng buộc – hợp đồng, ở lại với bạn tới giây phút cuối cùng, một người tôn trọng sự giải thoát mà bạn lựa chọn.
Với những người nghĩ tới cái chết thường xuyên, “tôi” là hiện thân của Thần Chết. Nhưng liệu so sánh như vậy có công bằng không nhỉ? Bởi vì trong mắt mọi người, Thần Chết chẳng phải là kẻ đi tước đoạt sự sống sao? Ở đây, “tôi” khéo léo trao cho khách hàng của mình quyền quyết định. Trả lại cho họ “quyền tự hủy hoại bản thân”.
Kẻ làm nghệ thuật sợ hãi chính tác phẩm của mình, người khao khát cảm nhận sợi dây máu mủ mơ hồ, người tìm kiếm sự xoa dịu bằng cách bỏ trốn thật xa. Tới đâu nhỉ? Bắc Cực cũng chỉ là một “tảng băng trôi”…
Những bức tranh, những liên tưởng. Chẳng phải là một kẻ nghiên cứu hội họa, bỗng dưng lại cảm thấy sức cám dỗ chết người của những tác phẩm còn sống ấy. Cuốn sách một lần nữa làm được những gì nó muốn. Khiến người khác muốn “tự hủy hoại mình”.
Hoặc không?
Đâu là điều thực sự được hướng tới? Ai quan tâm chứ!
Kẻ nào muốn chết vẫn sẽ chết. Kẻ muốn sống vẫn ở lại.
Bạn có tin không? Nếu như nói rằng việc bạn đọc một cuốn sách trong một thời điểm cũng là kết quả của “luật hấp dẫn”? Thứ định luật đó không chỉ áp dụng giữa con người thôi đâu. Nhưng chắc không thể gọi là “trường sinh học”. Nhỉ?
Một cuốn sách có thể nằm trên kệ sách nhà bạn từ mùa xuân năm ngoái, nhưng chỉ đến khi cái “tôi” của bạn, ở một thế giới khác thôi thúc bạn đọc nó… “Đọc nó ngay đi! Ngay bây giờ, chính thời điểm này này ”, và thế là bạn đọc. Mà, nếu vậy, bạn có tin vào thuyết “thế giới song song” không?
Đừng mong chờ đây là cuốn sách sẽ giúp bạn tìm lại niềm vui sống. Không giống những cuốn sách tựa thì u ám nhưng bên trong thì lại là câu chuyện “vượt lên số phận”. Không đâu nhé! Nhưng không thể phủ nhận tôi có cảm giác muốn bắt đầu lại sau khi ngủ dậy. Mọi thứ vẫn mơ hồ, nhưng lại mơ hồ một cách rõ ràng hơn.
Một Thần Chết tôn trọng “quyền tự hủy hoại” của bạn cũng giống như một người tình trung thành.
Sau tất cả, đây là một cuốn sách khó thở… và ấm áp.
_____
Hãy đọc nó trước khi đi ngủ, sau đó thì bạn sẽ đi ngủ, dù thế nào đi nữa...


Sunday, June 18, 2017

Lời vĩnh biệt của tuổi thanh xuân...

(Nhân cái dịp đi làm bài test tuyển dụng cho một công ty sách. Cái miệng vạ cái thân, cũng không rõ nhưng mọi dấu hiệu đều có vẻ may mắn trừ việc hấp tấp nói mà không nghĩ. Dù thế nào thì vẫn phân vân, vì phân vân là bản tính, thêm cái tính tùy hứng và thích thì mới theo được, có lẽ chẳng sửa được mà cũng không muốn sửa nữa rồi. Các chị phỏng vấn em chắc không đọc được cái này, nhưng cũng tâm sự thật lòng là cái miệng em tua nhanh, bắn tiểu liên nhưng sở thích của em kiên quyết là thích phân tích, bắt lỗi mọi thứ cơ, nên... Thôi thì, tùy duyên các chị ạ, chứ em cũng rút một tỷ cái kinh nghiệm từ chính sự ngu si của em rồi. )


Tuổi trẻ của mỗi một người sẽ có những giây phút mong muốn được như Tugumi, cảm thấy mình giống như Tugumi, và rồi sau đó lo sợ bản thân sẽ trở thành Tugumi. “Vĩnh biệt Tugumi” là lời chào tạm biệt tuổi thanh xuân của Yoshimoto Banana,  cũng là của tất cả những ai đang dần cảm nhận thấy sức nặng của sự trưởng thành.
Tugumi từ khi sinh ra đã rất yếu, nhiều chức năng của cơ thể bị tổn thương. Bác sĩ tuyên bố rằng nó sẽ đoản mệnh và gia đình cũng hiểu điều đó. Chính vì vậy mà Tugumi lớn lên trong sự chiều chuộng một cách cẩn thận và lo lắng của gia đình, trở thành một người với tính cách thất thường và ngang ngược. Mà theo như Maria – nhân vật tôi – nói: “Sự khỏe mạnh có thể sống bình thường ngoài tưởng tượng của mọi người đã thúc đẩy tính cách này”. Dường như mọi tính xấu của con người đều nằm trong tâm hồn Tugumi. Một cá tính ầm ĩ, một tâm trí điên rồ ngụ trong một cơ thể bệnh tật. Dù sao thì, câu chuyện về Tugumi cũng sẽ không dạy cho bạn cách sống vượt lên số phận, hoàn cảnh. Bởi vì bệnh tật hay không, mỗi một con người đều có những tính cách riêng của bản thân mình, vì ngoại cảnh mà thay đổi nhất thời chứ không hề biến chất. Một người nhút nhát, hiền lành thì đến phút cuối vẫn sẽ nhút nhát, hiền lành, dù cho anh ta hay cô ta có đang kiên cường chống chọi với căn bệnh ung thư. Hơn nữa, bạn cũng sẽ không thể ca ngợi và học theo một con bé hỗn láo với cả người mẹ đã không quản công đưa nó đi khắp các bệnh viện ở Nhật Bản chỉ vì nó bệnh tật.
Vậy thì “Vĩnh biệt Tugumi” mang gì tới cho người đọc? Là cách cảm nhận đầy đủ nhất về một con người, hay cụ thể hơn ở đây, là một cô gái, và rồi sau đó là một người phụ nữ. Dưới cái nhìn của Maria – nhân vật tôi – Tugumi không chỉ đáng ghét, đáng thương mà còn đáng yêu và đáng ngưỡng mộ: “Chỉ cần chịu được tâm địa xấu xí và miệng lưỡi độc ác thì chơi với Tugumi quả thật là thú vị.”  Tugumi cũng trở nên mềm mại khi yêu, trở nên bối rối khi cảm thấy gắn bó tình cảm với một con vật, trở nền dằn vặt khi cảm thấy “thời khắc” của mình đang tới. Tugumi đã nói “tình trường cũng như chiến trường”, dù thế nào cũng không thể để đối phương biết được điểm yếu của mình, vì thế cho nên người mà Tugumi tin tưởng nhất để có thể thể hiện sự yếu đuối của mình là Maria. Có lẽ bởi vì Maria là người duy nhất có thể khiến Tugumi nói ra hai chữ: “Xin lỗi”. Cũng chỉ có Maria mới có thể nói lên được lẽ tự nhiên nhất ở Tugumi: “Trong tâm hồn Tugumi có một tấm gương trong suốt và Tugumi chỉ tin tưởng vào những gì được phản chiếu trong tấm gương đó. Không bao giờ thử cân nhắc suy nghĩ”.
Maria mang tên của Đức Mẹ, cô tự nhận mình chẳng được thánh thiện như cái tên. Nhưng con người luôn bị ảnh hưởng bởi cái tên của mình, Maria dõi theo từng nhân vật xuất hiện trong cuộc đời cô bằng sự thấu cảm và kiên nhẫn. Sinh ra không có được sự “danh chính ngôn thuận” nhưng Maria luôn cảm thấy mình được nuôi dạy và lớn lên trong tình yêu thương của cha mẹ. Với Maria, mẹ cô “hoàn toàn không phải người mạnh mẽ nhưng nhiều khi mẹ cứ cố tỏ ra mạnh mẽ một cách vô thức”, hiểu vậy, Maria lớn lên mà không trải qua thời dậy thì chống đối. Một tính cách trái ngược hoàn toàn với Tugumi, tạo nên sự dung hòa tròn trịa.
Cũng không khó hiểu khi hình ảnh những người phụ nữ lại nổi bật hơn trong “Vĩnh biệt Tugumi”. Lý do dễ thấy nhất là bởi vì tác giả của cuốn sách cũng là một người phụ nữ. Nhưng đó dĩ nhiên không phải lý do chính, vì không phải nhà văn nữ nào cũng như vậy. Ở đây ta đang nói tới sắc văn của Yoshimoto Banana. Một sắc văn cá tính và nữ tính. Người phụ nữ trong văn của Banana dù là nhân vật chính hay phụ đều có tính cách không thể hòa lẫn vào đâu được, có lẽ phần nào khắc họa hình ảnh của chính nữ nhà văn ngoài đời thực: độc lập và bình thản. Người phụ nữ độc lập trong cách suy nghĩ, cách sống, cách yêu thương và bình thản đón nhận mọi thứ, bình thản bước trên con đường của chính mình. Những người phụ nữ của Banana Yoshimoto không bao giờ đi vào ngõ cụt. Với họ, yêu thương là một nhu cầu tự thân, tự nhiên như việc chúng ta ăn và thở, không phải một mối ràng buộc hay sự ban phát.
Đọc tác phẩm, dù là ai có lẽ cũng sẽ cảm nhận được trong tâm hồn mình cũng có một “Tugumi”, đang nhen nhóm, vẫn tồn tại hay đã không còn nữa. Bởi vì Tugumi đai diện cho mọi ngang bướng và bản lĩnh của tuổi trẻ. Nếu Maria là sự bao dung và ngô nghê thì Yoko lại là sự thấu hiểu và trầm mặc. Tuổi trẻ của mỗi người đều có đủ những tính cách đó, nhưng bởi vì chúng ta đều chưa tới ngưỡng của sự trưởng thành, nên “Maria” và “Yoko” mới chịu sự lấn át của “Tugumi”. Bởi vì có Tugumi mà buổi đi dạo đêm của Maria và Yoko mới trở thành chuyến phiêu lưu băng qua vách đá, tới bãi biển phía bên kia. Bởi vì là Tugumi, nên cái “hố đất báo thù” mới được âm thầm hoàn thành trong đêm và quyết tâm trả thù mới mãnh liệt đến đáng sợ như vậy… Cách làm của Tugumi có phần cực đoan, nhưng đã bắt đầu là sẽ không dừng lại. Giống như tuổi trẻ của chúng ta, sống như chẳng hề có ngày mai. Liệu đó có phải lý do Banana để cho Tugumi sinh ra trong một cơ thể bệnh tật? Những cá tính mạnh bạo đó, ngang tàng đó, đến một ngày, chúng ta sẽ phải học cách tiết chế chúng lại. Tugumi sẽ không còn xuất hiện thường xuyên nữa, bởi lẽ cuối cùng, chúng ta đều sẽ phải học cách gọt giũa “cái tôi” của bản thân trong các mối quan hệ xã hội.

“Chẳng phải kẻ ở lại mới là kẻ lo sợ bị lãng quên hay sao?”, chúng ta vẫn thường nghĩ như vậy. Nhưng đến một thời điểm, mỗi người cũng sẽ trở nên đồng cảm với Maria khi nhận ra sự thật này: “Tôi có cảm giác rằng tôi, người nếu thích thì chắc chắn có thể gặp bất cứ ai, nếu muốn thì có thể đi bất cứ nơi đâu trên trái đất, sẽ bị Tugumi, người chắc chắn không thể rời xa khỏi cái thị trấn bé nhỏ này, lãng quên. Vì Tugumi không quay lại quá khứ. Với Tugumi, luôn chỉ là ngày hôm nay.” 

Thursday, March 26, 2015

Văn khói

Văn của Banana Yoshimoto có màu khói...
Tác phẩm đầu tiên đọc là N.p
thứ hai là Kitchen
thứ ba là tác phẩm vừa đọc xong - Hồ
...
Từng trang văn đều có màu khói.
...
Nói về N.p thì bản thân khi đọc vốn chưa đủ tầm để tư duy, để hiểu thấu hết những vẫn thấy một dáng văn đầy sức hút đến kì lạ, đến mức ngay lập tức tìm mua cho đủ bộ những tác phẩm của người đó (tuy rằng đến bây giờ vẫn còn thiếu 2 quyển)...
Qua N.p là một ấn tượng về giọng văn, và lối đưa đẩy khéo léo đầy tinh tế, tế nhị,.. 
N.p không phải thứ văn đọc một lần mà hiểu , lại là từ sự nhận thức nghèo nàn của một đứa "trẻ con" nên không thể tùy tiện phát ngôn được. Đương nhiên sẽ còn phải đọc lại thêm một lần nữa, hai lần nữa...
...
Nói về Kitchen lại là sự kích thích nhanh đến nhanh đi. Tuy vậy cũng không hời hợt. dù vậy muốn nói hết có lẽ cũng phải đợi đọc lại lần 2.
Chỉ có điều Kitchen so với N.p là một thứ rượu nhẹ hơn một chút. Đủ để lâng lâng...
Không phải là dễ đoán nhưng tâm lý cũng không quá phức tạp. Chỉ là, cảm xúc lại mạnh mẽ hơn. Có lẽ vì lối văn hay nội dung dễ đồng cảm hơn N.p
Lúc đọc Kitchen hình như cũng đã khóc.
...
Nói về Hồ thực sự là những dòng khói mơ hồ khó năm bắt. Giống như một mặt hồ, cảm xúc của nhân vật lại là những giao thoa trên mặt nước phẳng lặng. Nhẹ nhàng nhưng rất rõ ràng. Chihiro và Nakajima làm quen nhau qua hai khung cửa sổ, mẹ Chihiro qua đời, Nakajima thường xuyên qua nhà Chihiro,... là những viên sỏi nhỏ thả xuống mặt hồ, một tiếng nước trong trẻo ngắn ngủi, tạo nên những vòng tròn đồng tâm in hằn lên mặt hồ phẳng. Không mạnh mẽ, không quyết liệt, song in dấu ấn không thể xóa nhòa, tác động lan tỏa và giao thoa,...
...
Cả ba tác phẩm đều xuất hiện sự ra đi của người thân (thường là bố hoặc mẹ), nó giống như nguyên nhân của nỗi cô đơn bản năng bộc phát. Nỗi cô đơn bảo trùm nhưng không cực đoan và bế tắc, thực chất, nó lại trở thành mối liên kết gắn bó đến kì lạ. Bởi vậy mà tình yêu không sóng gió, không ồn ào, mà trở nên kích thích và phức tạp. Bởi vì cô đơn nên tìm đến nhau, Giống như những vòng tròn chưa kịp tỏa ra hết đã chạm vào những vòng tròn bên cạnh. Là bởi số phận vô tình thả xuống hai viên sỏi nhỏ tại những vị trí đặc biệt. Ngẫu nhiên hay được tính toán chi tiết? 
...
Nhân vật nữ và nhân vật nam có sự đảo ngược rất tinh tế. Chính vì vậy mà cái cá tính mạnh mẽ đầy nội lực của Banana Yoshimoto thể hiện qua hình mẫu nhân vật nữ chính, và qua cả vai trò của những người con gái ấy. Họ đều có điểm chung, là trở thành chỗ dựa tinh thần cho người con trai ấy, người mà họ yêu. Bản lĩnh vô cùng, nhạy cảm vô cùng bởi họ là người dẫn dắt.
...
Không nặng nề, không thể gọi là kịch tính, nhưng đầy dư âm day dứt và ám ảnh. Như những vòng tròn cứ lan ra mãi, ra mãi...

Wednesday, December 3, 2014

Bạch dạ hành (Byakuyako- 白夜行- Journey Under a Midnight Sun)

Vừa kết thúc "Bạch dạ hành". Điều tiếc nuối duy nhất là không thể liền một mạch đọc hết cả quyển.
Và quyết định sau đó là phải có cuốn tiểu thuyết này nằm trên giá sách của mình.

Thực sự rát khéo léo, khiến người ta cảm giac như bị hút vào từng dòng văn vậy. Rất tuyệt vời!
Ban đầu khi đọc, đến khoảng 1/3, bỗng dưng nhớ tới "Nỗi cô đơn của các số nguyên tố", thực sự rất giống, mà cũng rất khác. Khác đương nhiên là về nhân vật, bối cảnh, nội dung,... tuy nhiên lại thấy bóng dáng "Nỗi cô đơn của các số nguyên tố" trong "Bạch dạ hành" bởi cả hai tác phẩm đều tiếp cận nhân vật một cách khá tương đồng. Mỗi tác phẩm đều có hai dòng chảy chính, là dòng chảy của hai nhân vật chính, ban đầu hai dòng chảy ấy rất rõ ràng, tựa như hai đường thẳng song song, tuy nhiên càng về sau càng lộ rõ những đường gần liên kết giữa "hai mạch dòng chảy" ấy.
Tuy nhiên sự ám ảnh ở mỗi truyện là rất khác nhau. Không bàn quá nhiều về "Nỗi cô đơn của các số nguyên tố" (sẽ cố gắng làm một bài riêng về tác phẩm này sau), thử đi sâu ngẫm nghỉ vè "Bạch dạ hành", luôn luôn có những câu hỏi được đặt ra trong xuyên suốt toàn truyện. Kỳ thực, không khó để nhận ra mối liên kết giữa Yukiho và Ryoji và đương nhiên giữa hai người họ chắc chắn có sự liên kết. Nhưng tác giả quá khôn khéo giấu đi các chứng cứ và để cho độc giả phải suy luận và đôi khi là "đoán mò". Vì vậy mà cuốn tiểu thuyết này rất kích thích. 
Người thường đọc "Bạch dạ hành" không thể không có cảm giác vừa căm ghét, vừa sợ hãi nhân vật Karasawa Yukiho nhưng thực sự không thể phủ nhận mình thực sự bị cô ta quyến rũ. Đó là sự hấp dẫn không thể cưỡng lại được, bởi cô ta "không phải loại hồ ly tinh bình thường". 
Kirihara Ryoji, liệu anh ta có phải là thứ ánh sáng mà Yukiho nhắc tới ở gần cuối truyện. Anh ta cũng thật nguy hiểm, người như vậy thực sự đáng sợ.
Chắc chắn không ít người cảm thấy họ thật đáng thương, cả đời sống trong bóng đêm đen, cả đời mơ ước được đi dưới ánh mặt trời. Tuy nhiên thực sự họ chẳng hề đáng thương đến thế. Họ nuôi lớn con quỷ dữ trong tâm hồn để tự bảo vệ bản thân, "nương tựa" vào nhau một cách kỳ quái nhưng rất hiệu quả. Hai con quỷ khao khát ánh mặt trời: có chút khiến người ta động lòng. 
Yukiho chắc chắn yêu Ryoji và ngược lại. Hay ít nhất, đó cũng là mối liên kết đầu tiên giữa hai người họ. Chắc chắn thế.
Họ không chỉ là hai loài vật sống cộng sinh cùng có lợi đâu. Không hoàn toàn.
Higashino Keigo đã đặt tình yêu vào bối cảnh quá nhẫn tâm. Tuy vậy cũng thật khôn khéo.
Một tác phẩm thật khiến người ta không khỏi nảy sinh hàng trăm câu hỏi. Nhưng những câu hỏi ấy, chỉ là tự nó hiện lên vậy thôi, cũng không cần được trả lời: "Chuyện gì đã thực sự xảy ra khi Yukiho 11 tuổi?" "Sau khi Ryo chết thì Yukiho sẽ làm gì?" "Tại sao lại phải hại Eriko?" "Yukiho đã bao giờ thực sự ra tay giết người chưa?"... chỉ là những câu hỏi vậy thôi... Đến cuối cùng, hình ảnh Yukiho bước đi, không ngoảnh đầu lại dù chỉ một lần đã thay thế mọi câu hỏi. Ryoji chết rồi, Yukiho ngay cả thứ ánh sáng để nương vào cũng không còn. Cuộc đời cô ta chưa bao giờ có mặt trời, vì vậy cô ta cũng chưa bao giờ sợ mất đi nó. Nhưng có lẽ cô ta cũng chưa từng nghĩ có ngày mình sẽ mất đi thứ ánh sáng kia... mãi mãi.





Thursday, July 17, 2014

Sức hút của ngôn tình (!?)

Vừa kết thúc "Tháng sáu trời xanh lam" của Tâm Văn.
Từ lúc bắt đầu đọc tời lúc kết thúc là khoảng 4 tiếng đồng hồ. Chẳng trách thứ "văn" này lại dễ "nghiện" tới vậy. Mọi thứ đều có lý do của nó...
...
Những người bạn thân bắt đầu đọc ngôn tình từ khi mới bước vào cấp 3. Sau gần 8 năm quen biết thì tới hôm nay (chính xác hơn là từ tối qua) là lần đầu tiên mình chạm vào một quyển tiểu thuyết ngôn tình.
Lý do không đụng tới bất kì một quyển ngôn tình nào cho dù mấy đứa bạn thân "nghiện" ngôn tình là bởi ngay từ đầu, mình đã có cảm giác về sức hút của thể loại văn này. Với kiểu người như mình, nếu không kiên trì "cách li" thì sẽ sớm rơi vào "cái thế giới ấy".
Nghe sơ qua cốt truyện cũng tưởng tượng được màu sắc của ngôn tình. Quả thực nó như shoujo manga ấy. Điều này càng nhắc nhở bản thân phải tránh xa... Không phải ghét bỏ gì những áng văn sướt mướt, thậm chí còn dễ bị "đổ" trước những hình mẫu nam chính "hoàn hảo" trong truyện hay trong phim, mà đặc biệt là phim Hàn. Kiểu người mình là loại trong ngoài bất nhất, bên ngoài thì tỏ vẻ lạnh lùng không quan tâm nhưng thực chất là rất dễ bị cuồng. Tính cũng hay tưởng tượng nên đọc những thể loại tình cảm như thế chắc chắn có nguy cơ "nghiện". Nguy hiểm thật!
Nhiều báo chí nói ngôn tình giống "độc dược". Thực tế mình không phủ nhận sức hút của nó. Với bản thân, xa lánh không đọc ngôn tình còn chính là vì sợ sức hút của nó. Chắc ngôn tình thì cũng có nhiều loại, nhiều "cấp bậc" nhưng nhìn chung thì đó là thể loại dễ đọc, với con gái tầm thiếu nữ thanh niên thì là "món ăn tinh thần" đánh trúng trái tim các nàng. Những chuyện tình "định mệnh", con gái ai một lần mà không mơ tới.
Nếu biết kiềm chế và thực tế hơn một chút thì ngôn tình có thể trở thành thứ "văn chương giải trí" cũng không tồi. Đọc ngôn tình là một cách giết thời gian rất tốt. Dựa vào cách tiếp nhận của bản thân thì đọc ngôn tình giống như xem một bộ phim tình cảm dài tập của Hàn hay Đài Loan: vào những đoạn không mấy quan trọng và cũng không gây hứng thú thì có thể "tua" qua, những đoạn thích thích thì "tua" lại một chút... 
...
Nói riêng về "Tháng sáu trời xanh lam", thực thì đó không phải là một truyện tồi. Nhân vật nữ chính là loại con gái mà mình thích nhất và cũng sợ nhất: lạnh lùng, giả tạo mà yếu đuối và thèm yêu. Nhân vật nam chính lại cũng là kiểu đàn ông mình phục nhất: cả đời yêu chỉ duy nhất một người. Kết cấu, tình tiết cũng khiến người đọc mỉm cười hay chau mày ở đôi chỗ.
Đó là kiểu "tiểu thuyết" khiến bạn thèm khát cảm giác được yêu, cảm giác được nếm trải...
...
Từ giờ sẽ vẫn đọc ngôn tình. Nhưng chỉ là những lúc có hứng thôi...
Một điều nữa: mình thích HE! :3
.
Tuy rất gần với dự đoán của mình, nhưng hôm này đã thực sự nếm cái chất "gây nghiện" của thứ "văn" ấy.

Sunday, July 13, 2014

hai "mùi vị" khác nhau trong cùng một ngày...

Một ngày có nắng và có mưa. 
Đến trường vào buổi chiều "đổ lửa". Vắng. Kết quả thi cầm trên tay có đôi chút thất vọng.
Mưa bóng mây. Mưa rào mùa hạ. 30 phút chôn chân trong nhà xe. Nghe tiếng mưa rơi lòng mát dần.
Ghé qua hàng sách gần trường. Tìm kiếm nhưng không thấy cái cần tìm. Mang về ba "sản phầm"...
...
Hai trong ba quyển sách tôi mua là truyện ngắn của hai nữ tác giả trẻ người Việt. Không phải là guu của tôi. Cả hai quyển đều được mua vì vẻ ngoài của chúng. "Như mùa đông rơi xuống"- Fuyu và "Nếu như chưa từng gặp anh"- Thủy Anna...
Đó là hai cuốn sách thú vị theo những cách khác nhau.
...
Tôi đọc "Nếu như chưa từng gặp anh" của Thủy Anna trước. Là tự truyện? Hay "giả tự truyện"? Dù sao thì nhân vật "tôi" trong câu truyện cũng không được lòng tôi.

Đây không phải là lời chê bài kiểu như: "Truyện này chán ngắt!" hay "Sến không chịu nổi". Đây là phản ứng tự nhiên của cái "tôi" ở một cô gái khác đối với cái "tôi" của tác giả. Người con gái trong truyện đôi khi khiến tôi khó chịu... Nó giống như khi bạn xem một bộ phim truyền hình dài tập mà nhân vật chính- người mà đáng lẽ ra phải lấy được thiện cảm từ khán giả- lại trở thành nhân vật bị ghét. Đó hoàn toàn là sựu tiếp nhận và phản hồi lại của cá nhân.
Kết cấu chuyện mạch lạc và sắp xếp gọn gàng. Giọng văn và lối viết nhẹ nhàng, nữ tính và có xu hướng "lãng mạn hóa".
Trong truyện nhân vật "tôi"- Băng Di bày tỏ những cảm xúc yêu chứa nhiều mâu thuẫn của mình với hai nhận vật P và M. P là "người cũ", là mối tình đầu thời trung học của Băng Di. P ra đi trong một tai nạn máy bay. Băng Di mãi mãi không quên được P. Còn M là một bác sĩ trẻ. Anh là tình yêu, là niềm day dứt, cũng là khát khao của nhân vật "tôi". Từ góc nhìn của tôi, M là người đánh thức tình yêu trong "tôi", cũng là kẻ vùi tắt nó- mà sau này lại được hình bóng của P nhóm lại lửa.
Toàn bộ truyện là những đấu tranh tình cảm cửa "tôi", là những cảm xúc nhiều mâu thuẫn của M và "tôi". Nhân vật nữ chính, cũng là nhân vật "tôi" là kiểu phụ nữ tôi không thích. Nói đúng hơn cô ấy là kiểu người mà tôi không thích. Bản thân "tôi" luôn giận hờn trách móc M bởi anh không thể quen hình bóng người cũ tuy nhiên cô đến với anh và chấp nhận rằng anh vẫn còn hoài mong về N. "Tôi" luôn quả quyết rằng tình yêu là chuyện của ''hai người'', nó không phải của đám đông nhưng cô lại luôn vô tình hay hữu ý lồng ghép hình ảnh của P vào trong mối quan hệ với M (!?). 
Thực lòng mà nói thì tôi không hợp với thể loại "tiểu thuyết tình yêu thiếu nữ" (chính xác thì đây là một cuốn tản văn). Những câu văn chuẩn mực. Ngôn từ uyển chuyển đưa lối cảm xúc. Hình ảnh, ý văn rất "con gái". Một tác phẩm như vậy phải hay. Tôi lại cảm thấy nó vẫn thiếu sự kịch tính. Một bản nhạc không có cao trào.
Đó là phản ứng rất tự nhiên. Một người con gái, với những chàng trai cô ấy không thích, cô ấy lờ đi; còn với những người con gái khác, đặc biệt là với một người cô ấy không thích, cô ấy sẽ "vạch lá tìm sâu", soi tới tận cùng những điểm mà cô ấy cho là nó "sai". Trong tình huống này, cái "tôi' của tác giả đặt vào trong nhân vật Băng Di lại vô tình rơi vào kiểu con gái mà tôi không hề thích tẹo nào. Tôi cũng là một đứa hay mơ mộng, tưởng tượng lung tung nhưng với tôi, tình yêu xuất phát từ sự thương cảm không tồn tại và kéo dài mãi được. Chung quy lại, quan điểm về tình yêu của tôi khác với tác giả, phong cách văn chương cũng không có chút tương đông vì vậy dù theo đánh giá khách quan thì "Nếu như chưa từng gặp anh" của Thủy Anna là một tản văn đọc khá ổn, kết truyện là cảm xúc trong sáng của "tôi" với P cùng những ánh sáng tươi vui của tương lai mà cuối cùng Băng Di cũng tự giải thoát mình và tìm lại thấy sự yêu thương chính bản thân mình. Nhưng suy cho cùng, sự lãng mạn trong tôi không thể đồng cảm cùng sự lãng mạn của tác giả. Chỉ vậy thôi...
...
Sau khi kết thúc "Nếu như chưa từng gặp anh", tôi đến với "Như mùa đông rời xuống" của Fuyu. Nữ tác giả này giống với Thủy Anna ở một điểm: nếu như không bàn luận về lối viết văn thì cái "tôi" của tác giả được họa lại trong nhân vật rất rõ ràng và "lộ liễu".

Tôi không rõ Fuyu bao nhiêu tuổi nhưng ở bìa trong cuốn sách có ghi cô ấy thuộc cung Thiên Bình. Không thể phủ nhận điều đó tạo được nhiều thiện cảm cho tôi. 
Tôi thích "Như mùa đông rơi xuống" ở cái sự hồn nhiên từ cách xây dựng nhân vật, từ cốt truyện cho tới lối hành văn có phần trẻ con, vô tư của Fuyu. Có lẽ bởi vì tôi cũng là Thiên Bình nên dường như tôi không chỉ thấy được chân dung của Fuyu trong từng nhân vật của từng câu chuyện (đây là tập truyện ngắn) mà hơn thế, tôi thấy cả tôi trong đó.
Fuyu chắc chắn là một cô gái thích và yêu Nhật Bản, hâm mộ Kamenashi Kazuya và mê Doraemon, ngoài ra một số bài hát cô ấy dùng trong vài truyện ngắn cũng rất đúng guu Thiên Bình. Giống tôi đến "bật cười".
Đó là những truyện ngắn dễ thương viết về tuổi 18, tuổi học trò vô tư, ngọt ngào. Những câu chuyện làm bạn liên tưởng tới các truyện ngắn hay được đăng trên các web trẻ. Nó làm tôi nhớ tới ngày xưa tôi cũng từng như thế, cũng thầm thương một ai đó rồi để những xúc cảm của mình lặng yên hòa đi cùng gió chiều. Nó làm tôi nhớ về truyện ngắn tôi vẫn đang dang dở từ năm lớp 11, ngày đó tôi viết vì bỗng nhiên "nổi hứng" và dù có vô vàn ý tưởng trong đầu, tôi cũng không thể hoàn thành tác phẩm đầu tay bởi sự chán nản và lười biếng.
"Như mùa đông rơi xuống" nhẹ nhàng, đôi khi nhẹ nhàng, trong sáng tới mức nếu đọc khoảng 3, 4 truyện thì thấy thích thú, đáng yêu, nhưng tới câu chuyện thứ 5, thứ 6 bạn sẽ thấy hơi nhàm chán bởi mô tuýp "happy ending" na ná nhau ở một số truyện.
"Như mùa đông rơi xuống" là một cơn gió nhẹ thoáng nhắc lại tình yêu tuổi học trò mà ai cũng từng một lần đưa môi nhấp thử, ngày xưa chắc có cả vị đắng và mặn nhưng giờ nhớ lại thấy ngòn ngọt, khoan khoái. Nó không phải một tác phẩm quá nổi bật, cũng không có khả năng gây nghiện. Điều thú vị là tôi đọc nó ngay sau khi đọc "Nếu như chưa từng gặp anh" vì vậy với tôi, nó giống như uống cốc nước sấu chua thanh, ngọt dịu và mát lạnh sau khi vừa ăn xong món bánh kem pho mát thơm ngậy mà dễ ngấy. Hai phong cách rất khác nhau. Thật kì lạ là tôi lại thấy điều ấy thú vị.
...
"thế giới này rộng lớn là thế, đi đến cùng trời cuối đất cũng không gặp được anh, nhưng đồng thời thế giới cũng quá ư là nhỏ bé, gặp ai, cũng thấy giống anh." (khuyết danh- Nếu như chưa từng gặp anh)

Bởi vì thứ cảm xúc ấy, hoàn toàn là "của" tôi.
...

Mọi ý kiến trong bài viết đều xuất phát từ quan điểm cá nhân