Saturday, April 2, 2016

ZZZzzzz...

Nữ Quản lý  chậm rãi đọc. Bà nhấn mạnh từng chữ. Ngắt ở từng câu. Ngẩng lên đảo mắt khắp phòng học một lượt sau khi hết mỗi  một đoạn. Thời gian đang nóng dần lên...
Một buổi đánh giá năng lực của các thực tập sinh sẽ bắt đầu từ 8 giờ sáng và kết thúc vào 8 giờ tối mỗi thứ 6 cuối tháng và tiếp tục trong vòng 3 tháng như vậy. Trong suốt 12 tiếng các thực tập sinh sẽ lần lượt làm các bài kiểm tra năng lực tổng hợp và chuyên biệt, và cuối cùng là đánh giá báo cáo tổng kết. Sử dụng "chọn lọc tự nhiên" để loại dần những kẻ yếu.
Nữ Quản lý tiếp tục đọc bản báo cáo. 
"ZZZZ....zzzzzzzz"
Dù sự miêu tả về nữ Quản lý này có vẻ lẽ vô tình tạo nên ấn tượng về một phụ nữ trung niên sắp bước qua đầu 5, nhưng thực chất bà ấy mới chỉ chạm mốc 4 trong năm nay và những rada vẫn bắt tốt sóng điện thoại...
"Điện thoại của ai rung, hãy tự giác mang lên đây."
"..."
"Tôi cho các bạn 30 giây để tự giác đứng lên..."
20191817161514131211100908070600403020100000...
"Bởi vì không ai tự giác nhận trách nhiệm, tất cả các thực tập sinh có mặt ở đây ngay lúc này, sẽ nhận được điểm F cho buổi đánh giá hôm nay."
"..."
"Các bạn không cần lắng nghe bất kỳ đánh giá nhận xét nào về báo cáo của mình nữa, lần lượt lên đây ký..."
"ZZZZ...zzzzzzzzzzzzzz...ZZZZZZZZ...zzzzzzz.ZZZZZZZ..."
Quý bà một nửa Giáo sư nhíu mày.
"Tất cả đứng hết lên. Đứng sang bên cạnh bàn của mình"
Tiếng gót giày gõ trên sàn gạch men. 
Một thực tập sinh kiềm chế nụ cười của mình bằng một cái co giật nhẹ ở khóe miệng.
Một thực tập sinh khác nhướn đôi lông mày theo chiếc hông đánh qua đánh lại chạm đến mức vừa lố của nữ Quản lý.
Một thực tập sinh nín thở và cố mở căng mắt mình để tránh những giọt mặn rơi xuống. Và một thực tập sinh nắm lấy tay thực tập sinh đó.
...
"ZZZZZZZZZZZZZZZZZZZZZZZZZZZZZZZZZZZZZZZZZZZ"
20191817161514131211
Nữ Quản lý cúi người ngó xuống ngăn bàn.
100908070605040302010000000000000000000000000...
Thời gian đột ngột hạ nhiệt (-13 độ C)

Thursday, March 31, 2016

Khoảng hơn 60 phút nữa sẽ đi học, cảm giác một lần nữa rất tồi tệ.
Vừa nãy nhận được một cú điện thoại từ cô chủ nhiệm (năm nhất), kiểu có một chút dự cảm chẳng lành. Nghĩ lại thì tự nhiên sao cảm thấy mình lại thờ ơ quá với cuộc đời (đúng hơn là tương lai gần) của mình như vậy.
Khoảng hơn 60 phút nữa sẽ đi học, nếu như cố mà tỏ ra bình thường hay cứng rắn thì sẽ lại phát sốt.
Dạo gần đây tâm trạng đi về con số 0.
Mỗi lúc như thế này, có 2 việc sẽ khiến mình cắm đầu vào và quên đi mọi thứ;
1 là đọc sách (bất kỳ thể loại sách truyện gì)
2 là học ngoại ngữ (không phải là khoe mình học giỏi ngoại ngữ vì đấy không phải sự thật, nếu không muốn nói mình học kém ngoại ngữ; nhưng với ngoại ngữ thì mình có thể dành cả ngày lẫn đêm để cắm đầu vào học mà không quan tâm tới những cái khác)
:)
thôi đi học

Monday, January 18, 2016

những ngày cuối năm mệt mỏi về cả thể chất lẫn tinh thần.
không có từ nào diễn tả chính xác cả.
tại sao luôn là mình?
tinh thần lạc quan mới được 5 giây thì mọi thứ lại trở nên thật tệ.
con người ta sao lại tham lam đến vậy, không mệt sao?
hai từ trách nhiệm quả thực rất đáng ghét.
bởi vì hằng ngày vẫn phải mỉm cười dù bản thân không thể hiểu tại sao
bởi vì vẫn than thở và vẫn chấp nhận làm theo như một kẻ hèn nhát.
mỗi tối đi ngủ đều không dám nhắm mắt.
mỗi sáng thức dậy đều cảm thấy lãng phí một ngày lại trôi qua.
họ không hiểu là tôi không thể.
vẫn câu nói đó. bạn chỉ có thể kiên trì nếu đó là đam mê. ngược lại, tất cả chỉ như một hình thức tra tấn mà thôi.
dù gì cũng tự mình chuốc lấy, nói những lời cay độc nay cũng không tự cứu mình được.
chỉ là cần một nơi để nói...

Sunday, December 20, 2015

Họa vô đơn chí

ý nói là cái xấu, cái tai họa nó không bao giờ đến một mình, ý bảo là nếu có chuyện gì xảy ra thì cả lũ chúng nó kéo bè kéo phái tới hết một lượt...
không dám nói nhiều nhưng mình nghĩ là chân mình sai khớp rồi, mai mà sưng có khi kèm cả bong gân thì buồn lắm.
sáng mai chạy xe máy lượn nguyên nửa vòng Hà Nội.
mũi không thở được, họng thì rát... mai dậy sớm đi cả ngày.
cộng việc tiếp công việc đầu óc hết cả tỉnh táo để ghi chú rõ ràng vào sổ.
chỉ cảm thấy một điều duy nhất bây giờ: CÁU.
không nên cáu nhưng cảm giác bất lực trước những thành phần cù nhây cù nhưa lại không tôn trọng người khác. RẤT MỆT RỒI

ĐI NGỦ

Sunday, October 25, 2015

Monday, October 12, 2015

Sinh nhật Um muốn gì?

Sinh nhật của Um là vào ngày 13/10, vào ngày 13/10 Um muốn tắt điện thoại, deactive facebook, trốn học và ở nhà ngủ cho đến trưa mà không giật mình giữa đêm vì đồng hồ hẹn deadline, muốn đi ăn với bạn bè...
Mơ ước thổi phụt phát là nến tắt...
Sinh nhật Um muốn ôm mẹ ngủ, muốn cám ơn mẹ vì sinh Um ra, nuôi Um lớn và dạy Um làm người...
Sinh nhật mà Um muốn khóc thật nhiều và ăn vạ bố mẹ.
Một ngày trong năm Um muốn trở thành một đứa vô trách nhiệm, một đứa ích kỷ và nóng tính trước mặt tất cả mọi người. Muốn họ đừng '"làm phiền" Um chỉ một ngày thôi...
Ngay bây giờ Um cũng muốn đi ngủ lắm rồi.

Sunday, October 4, 2015

Chuyện về một cái ví và một quyển sổ.

Cảm thấy buồn.
Bài học ngày hôm nay.
Những thứ quan trọng nhất là những thứ luôn ở gần nhất. Và đôi khi ta quá quen với sự gần gũi ấy rồi mặc nhiên rằng nó sẽ luôn luôn ở bên cạnh mình như thế, rằng nó không mất đi bao giờ. Thực ra thì, những thứ như vậy lại là những thứ ta dễ bỏ qua và lơ là nhất.
Ví mất đi rồi có thể mua lại, sổ cũng vậy... nhưng những gì trong nó thì không lấy lại được. Lần này không tìm thấy ví, không khóc cũng không loạn hết cả lên. Bình tĩnh vì có một linh cảm - lần này là mất thật...
Ví hay sổ đều giống như các mối quan hệ vậy, gắn bó là bởi có kỷ niệm. Nhưng vì quá quen thuộc nên vô tình quên đi rồi vô tâm đánh mất.
Chẳng phải tỏ ra triết lý gì nhưng từ chuyện đồ vẫn có thể suy ra chuyện con người. Cứ mặc nhiên thừa nhận rồi tự mình đánh mất. Vật hay người không phải là vấn đề, vấn đề ở đây là thái độ và sự trân trọng của mỗi người.
P/S: buồn đến mất ngủ...