Sunday, October 25, 2015

Monday, October 12, 2015

Sinh nhật Um muốn gì?

Sinh nhật của Um là vào ngày 13/10, vào ngày 13/10 Um muốn tắt điện thoại, deactive facebook, trốn học và ở nhà ngủ cho đến trưa mà không giật mình giữa đêm vì đồng hồ hẹn deadline, muốn đi ăn với bạn bè...
Mơ ước thổi phụt phát là nến tắt...
Sinh nhật Um muốn ôm mẹ ngủ, muốn cám ơn mẹ vì sinh Um ra, nuôi Um lớn và dạy Um làm người...
Sinh nhật mà Um muốn khóc thật nhiều và ăn vạ bố mẹ.
Một ngày trong năm Um muốn trở thành một đứa vô trách nhiệm, một đứa ích kỷ và nóng tính trước mặt tất cả mọi người. Muốn họ đừng '"làm phiền" Um chỉ một ngày thôi...
Ngay bây giờ Um cũng muốn đi ngủ lắm rồi.

Sunday, October 4, 2015

Chuyện về một cái ví và một quyển sổ.

Cảm thấy buồn.
Bài học ngày hôm nay.
Những thứ quan trọng nhất là những thứ luôn ở gần nhất. Và đôi khi ta quá quen với sự gần gũi ấy rồi mặc nhiên rằng nó sẽ luôn luôn ở bên cạnh mình như thế, rằng nó không mất đi bao giờ. Thực ra thì, những thứ như vậy lại là những thứ ta dễ bỏ qua và lơ là nhất.
Ví mất đi rồi có thể mua lại, sổ cũng vậy... nhưng những gì trong nó thì không lấy lại được. Lần này không tìm thấy ví, không khóc cũng không loạn hết cả lên. Bình tĩnh vì có một linh cảm - lần này là mất thật...
Ví hay sổ đều giống như các mối quan hệ vậy, gắn bó là bởi có kỷ niệm. Nhưng vì quá quen thuộc nên vô tình quên đi rồi vô tâm đánh mất.
Chẳng phải tỏ ra triết lý gì nhưng từ chuyện đồ vẫn có thể suy ra chuyện con người. Cứ mặc nhiên thừa nhận rồi tự mình đánh mất. Vật hay người không phải là vấn đề, vấn đề ở đây là thái độ và sự trân trọng của mỗi người.
P/S: buồn đến mất ngủ...

Sunday, September 27, 2015

Hành trình chạy deadline tháng 9 của sinh viên năm 3


Gửi tháng 9 đẫm máu và yêu thương ?!

Sáng thứ 6 đi quay, chiều đi họp clb tối về lên mạng xem nguyên cả một đống clip hướng dẫn thấy ù ù cạc cạc.
Nguyên một đêm vừa xem clip vừa ghép ghép trong premiere, ai bảo dễ đâu, thấy loạn loạn.
Sáng sớm thứ 7 đã mò đến trường thu Sóng Trẻ. Giờ cứ nghĩ đến lại một đêm nữa nghe rồi dải băng rồi biên tập thấy nản nản.
Tối định ngủ sớm thì lại nhận điện thoại lại bật dậy check mail bên tập bài cho đàn em...
Ngày mai phải xong phần hình ảnh bài Truyền hình nếu không muốn thi lại.
Đêm mai phải biên tập xong Diễn đàn nếu không muốn bị kỷ luật.
Đêm phải hoàn thành cả kịch bản phần chuyên mục.
Sáng thứ 2 đi thực tế tòa soạn báo in và rồi chiều phải làm luôn báo cáo để thứ 3 nộp...
Trong thứ 3 phải cố cho xong powerpoint PL& Đạo đức nghề nghiệp nhà báo để còn gửi cho cái thằng "nói".
Trước thứ 6 phải xong phần hậu kỳ của phóng sự truyền hình và phỏng vấn tin cho Sóng Trẻ.
Trước thứ 6 phải viết báo cáo thu hoạch môn học. trong khi môn đấy chẳng học cái gì cả...
Sáng thứ 6 phải thu nốt Sóng Trẻ.
Trước khi hết tuần phải tìm được địa điểm cho kế hoạch PR nếu không muốn bị học lại.
Cùng lúc với tất cả mọi thứ là chuẩn bị làm đè thi vào clb cho kỳ tuyển thành viên mới... (cảm thấy khó hiểu)
...
Và trước khi làm được tất cả những việc trên và có thể còn nhiều hơn nữa. Sinh viên còn khoảng gần 2 tiếng để ngủ trước khi bật dậy và ngồi trước lap thêm 12 tiếng nữa với bài tập truyền hình...

Monday, September 21, 2015

Nếu là một năm trước chắc sẽ khóc. Nhưng năm nay nhờn rồi. Việc gấp 3 lần vẫn cứng lắm. Chỉ là năm ngoái khóc xong rồi rất tập trung mà làm. Năm nay không khóc cũng không nghĩ thông được gì.
Ngáp ngáp
Vẫn là cứ phải làm thôi...

Wednesday, September 9, 2015

20 tuổi đầu rồi mà nhìn thấy mẹ vẫn rất muốn "ăn vạ".
con không thể nói với mọi người được bởi vì câu chuyện của con với họ cũng có thể trở thành một gánh nặng mà có lẽ mỗi người đã nhiều lắm những cái lo riêng rồi.
...
con đã lớn hơn một chút, đủ để phải chịu trách nhiệm cho sự vô dụng của mình, đủ đề dừng trách móc thế giới, nhưng chưa đủ để thông cảm với bản thân mình. 
...
bởi vì con vẫn đang lớn...

Sunday, August 30, 2015

Go to sleep

People don't change. They just grow differently.
Những ngày này thấy thực sự mệt mỏi. Bởi vì nghĩ nhiều quá mà đầu không tập trung được. Bởi vì cảm thấy giới hạn bị kéo rộng ra làm bản thân như sắp rơi xuống. Rất sợ sự vô dụng. Sắp tới có rất nhiều việc. Phải sắp xếp đầu óc một chút.
Ngày mai một tuần mới. Ngủ thôi...
P/S: I keep them all in my mind.