những ngày cuối năm mệt mỏi về cả thể chất lẫn tinh thần.
không có từ nào diễn tả chính xác cả.
tại sao luôn là mình?
tinh thần lạc quan mới được 5 giây thì mọi thứ lại trở nên thật tệ.
con người ta sao lại tham lam đến vậy, không mệt sao?
hai từ trách nhiệm quả thực rất đáng ghét.
bởi vì hằng ngày vẫn phải mỉm cười dù bản thân không thể hiểu tại sao
bởi vì vẫn than thở và vẫn chấp nhận làm theo như một kẻ hèn nhát.
mỗi tối đi ngủ đều không dám nhắm mắt.
mỗi sáng thức dậy đều cảm thấy lãng phí một ngày lại trôi qua.
họ không hiểu là tôi không thể.
vẫn câu nói đó. bạn chỉ có thể kiên trì nếu đó là đam mê. ngược lại, tất cả chỉ như một hình thức tra tấn mà thôi.
dù gì cũng tự mình chuốc lấy, nói những lời cay độc nay cũng không tự cứu mình được.
chỉ là cần một nơi để nói...
Monday, January 18, 2016
Sunday, December 20, 2015
Họa vô đơn chí
không dám nói nhiều nhưng mình nghĩ là chân mình sai khớp rồi, mai mà sưng có khi kèm cả bong gân thì buồn lắm.
sáng mai chạy xe máy lượn nguyên nửa vòng Hà Nội.
mũi không thở được, họng thì rát... mai dậy sớm đi cả ngày.
cộng việc tiếp công việc đầu óc hết cả tỉnh táo để ghi chú rõ ràng vào sổ.
chỉ cảm thấy một điều duy nhất bây giờ: CÁU.
không nên cáu nhưng cảm giác bất lực trước những thành phần cù nhây cù nhưa lại không tôn trọng người khác. RẤT MỆT RỒI
ĐI NGỦ
Monday, October 12, 2015
Sinh nhật Um muốn gì?
Sinh nhật của Um là vào ngày 13/10, vào ngày 13/10 Um muốn tắt điện thoại, deactive facebook, trốn học và ở nhà ngủ cho đến trưa mà không giật mình giữa đêm vì đồng hồ hẹn deadline, muốn đi ăn với bạn bè...
Mơ ước thổi phụt phát là nến tắt...
Sinh nhật Um muốn ôm mẹ ngủ, muốn cám ơn mẹ vì sinh Um ra, nuôi Um lớn và dạy Um làm người...
Sinh nhật mà Um muốn khóc thật nhiều và ăn vạ bố mẹ.
Một ngày trong năm Um muốn trở thành một đứa vô trách nhiệm, một đứa ích kỷ và nóng tính trước mặt tất cả mọi người. Muốn họ đừng '"làm phiền" Um chỉ một ngày thôi...
Ngay bây giờ Um cũng muốn đi ngủ lắm rồi.
Sunday, October 4, 2015
Chuyện về một cái ví và một quyển sổ.
Cảm thấy buồn.
Bài học ngày hôm nay.
Những thứ quan trọng nhất là những thứ luôn ở gần nhất. Và đôi khi ta quá quen với sự gần gũi ấy rồi mặc nhiên rằng nó sẽ luôn luôn ở bên cạnh mình như thế, rằng nó không mất đi bao giờ. Thực ra thì, những thứ như vậy lại là những thứ ta dễ bỏ qua và lơ là nhất.
Ví mất đi rồi có thể mua lại, sổ cũng vậy... nhưng những gì trong nó thì không lấy lại được. Lần này không tìm thấy ví, không khóc cũng không loạn hết cả lên. Bình tĩnh vì có một linh cảm - lần này là mất thật...
Ví hay sổ đều giống như các mối quan hệ vậy, gắn bó là bởi có kỷ niệm. Nhưng vì quá quen thuộc nên vô tình quên đi rồi vô tâm đánh mất.
Chẳng phải tỏ ra triết lý gì nhưng từ chuyện đồ vẫn có thể suy ra chuyện con người. Cứ mặc nhiên thừa nhận rồi tự mình đánh mất. Vật hay người không phải là vấn đề, vấn đề ở đây là thái độ và sự trân trọng của mỗi người.
P/S: buồn đến mất ngủ...
Sunday, September 27, 2015
Hành trình chạy deadline tháng 9 của sinh viên năm 3
Tối định ngủ sớm thì lại nhận điện thoại lại bật dậy check mail bên tập bài cho đàn em...