ngón tay cái rồi ngón tay cái, ngón tay trỏ chồng lên ngón tay trỏ, ngón tay giữa ngón tay giữa, hai ngón áp út, hai ngón út...
...
- Lạnh nhỉ...
- Sao không đeo găng tay?
- Vì thích tay tê lại...
- Mình không thích như thế.
- Nhưng mình thích.
...
- Mẹ thích cái bánh hôm qua đấy!
- Hôm nào làm tiếp mang sang, mẹ thích là được rồi. Bố thì sao?
- Bố không thích ăn ngọt.
- Vậy lần sau làm bánh không đường.
- Đừng làm bánh không đường. Bố có thể thử ăn một miếng mà.
- Ừ...
...
- Hôm nay trời không mưa đâu. Đi đi mà...
- Buồn ngủ lắm.
- Tỉnh dậy đi. Muốn ăn bánh trôi tàu không?
- Muốn ăn cháo sườn.
- Vậy mình đi.
...
- Đừng buông ra trước nhé?
- Ừ.
- Nhưng cứ thế đến khi nào?
- Đến khi nào ngủ quên mất...
- Mình sẽ chờ cho tới lúc ấy.
- Đừng chờ đợi gì cả. Mặc kệ nó đi.
...
- Sao không khóc?
- Có thể khóc sao?
- Muốn mình ôm không?
- Có thể ôm sao?
- Giờ thi khóc đi nào.
...
- Đam mê là gì thế?
- Là ngọn lửa một khi đã cháy là sẽ cháy mãi.
- Sao nó không cháy trong mình.
- Nó sẽ cháy thôi... hãy kiên nhẫn...
...
- Đừng buông tay ra nhé?
- Nếu buông tay, mình sẽ nói.
- Ừ...
...
- Đó là một công việc tốt mà. Sao lại bỏ?
- Vì ngọn lửa ấy không cháy.
...
- Mình sẽ không buông tay đâu. Nhắm mắt lại đi.
- ...
- Đừng cười nữa, trả lời đi!
- Ừ...
...
ngón tay cái rồi ngón tay cái, ngón tay trỏ chồng lên ngón tay trỏ, ngón tay giữa ngón tay giữa, hai ngón lấp lánh, hai ngón út...
Sunday, February 23, 2014
Saturday, February 22, 2014
không đề
cứ tự hỏi không biết có bao nhều người sẽ đọc những dòng này...
và bao nhiêu trong số họ sẽ đánh giá...
kiểu như...
viết ra chỉ vì muốn tự mình trách móc hoặc tự than thở hay an ủi vậy thôi... người ta nghĩ gì. không biết. không thể quản được.
...
sự mệt mỏi chưa được thích nghi đúng thời điểm.
hay là chưa chuẩn bị sẵn sàng để nhập cuộc lẫn nữa.
...
shock.
giống như chênh lệch múi giờ vậy.
.
cần nhiều hơn những hình tượng.
.
và bao nhiêu trong số họ sẽ đánh giá...
kiểu như...
viết ra chỉ vì muốn tự mình trách móc hoặc tự than thở hay an ủi vậy thôi... người ta nghĩ gì. không biết. không thể quản được.
...
sự mệt mỏi chưa được thích nghi đúng thời điểm.
hay là chưa chuẩn bị sẵn sàng để nhập cuộc lẫn nữa.
...
shock.
giống như chênh lệch múi giờ vậy.
.
cần nhiều hơn những hình tượng.
.
Monday, February 17, 2014
những cảm xúc khác nhau lắm ở mỗi thời điểm...
đọc lại cái post review 2013...
thấy mình của năm ngoái hừng hực mong chờ, mãnh liệt lắm những cảm xúc tưởng như sẽ cháy hết mình với mọi việc...
giờ ngọn lửa đã tàn rồi sao cô gái?
http://constant613.blogspot.com/2013/12/2013-review.html
thấy mình của năm ngoái hừng hực mong chờ, mãnh liệt lắm những cảm xúc tưởng như sẽ cháy hết mình với mọi việc...
giờ ngọn lửa đã tàn rồi sao cô gái?
http://constant613.blogspot.com/2013/12/2013-review.html
tỉnh giấc...
nghỉ Tết kéo dài làm trí óc và con tim trì trệ chỉ mơ mộng về một tình yêu hoang tưởng...
tỉnh dậy với những gì thực nhất.
còn nhiều điều thực tế hơn cần được quan tâm. thấy thằng bạn đi làm mình cũng muốn đi làm, thấy bố mẹ vất vả lại nghĩ mình cần chăm chỉ, thấy chúng nó vui vẻ nên thiết nghĩ bản thân cũng cần sôi động và lạc quan lên...
nghiêm túc và bớt ích kỉ lên một chút...
nghe thì dễ.
cái khó là làm sao để đánh bật cái bản chất thích chơi đùa, cái gì cũng cả thèm chóng chán chỉ làm được một nửa...
khó lắm.
liệu mày có làm được không cô gái?
tỉnh dậy với những gì thực nhất.
còn nhiều điều thực tế hơn cần được quan tâm. thấy thằng bạn đi làm mình cũng muốn đi làm, thấy bố mẹ vất vả lại nghĩ mình cần chăm chỉ, thấy chúng nó vui vẻ nên thiết nghĩ bản thân cũng cần sôi động và lạc quan lên...
nghiêm túc và bớt ích kỉ lên một chút...
nghe thì dễ.
cái khó là làm sao để đánh bật cái bản chất thích chơi đùa, cái gì cũng cả thèm chóng chán chỉ làm được một nửa...
khó lắm.
liệu mày có làm được không cô gái?
Sunday, February 16, 2014
ngày mai đi học!
nói là ngày mai nhưng thực tế ra thì chiều thứ 2 mới phải tới trường và bây giờ là 2 giờ 09 phút ngày chủ nhật cuối cùng của kì nghỉ lễ đầu tiên trong 4 năm đại học.
thời gian còn đủ cho hai giấc ngủ 8 tiếng.
...
vẫn điệp khúc như nhiều người: "không muốn đến trường, muốn nghỉ tiếp và nghỉ nữa!"
....
sợ lại phải đeo mặt nạ.
sợ lại bị cuốn vào những công việc trách nhiệm nhiều hơn đam mê và trải nghiệm nhiều khi cũng nặng nề.
sợ lại cô đơn.
...
đi học. đồng nghĩa với cô đơn. theo một cách nào đó.
...
người ta nói: "Hãy sống thật với chính mình!"
tôi nói: "Sống thật là lối sống ích kỉ và áp lực" (?!)
nói "ích kỉ". vì con người tồn tại trong tập thể và xã hội. con người không sống một mình.
nói "áp lực". vì con người không sống một mình. con người tồn tại trong tập thể và xã hội.
...
ít nhất: "Hãy giả tạo có chừng mực"
...
đi học (?!)
...
hãy cố gắng học được nhiều thứ theo nhiều cách.
...
đừng bỏ cuộc. vì bỏ cuộc là thất bại.
và bản thân đã "thất bại" không chỉ một lần.
...
hãy cố cười.
dù là một nụ cười giả dối.
ít nhất lợi ích khoa học nó mang lại cũng không hề giả...
...
hãy thận trọng.
đừng tin tưởng ai quá.
cũng đừng để ai tin mình quá.
...
hãy cố gắng "trách nhiệm" nhất có thể.
....
hãy nín nhịn...
.
từ từ đeo mặt nạ lên. đừng để ai thấy nước mắt hay sự than phiền.
...
đóng mình lại không phải luôn luôn là "hạ sách".
...
hãy tin tưởng vào bản thân...
và tin vào đinh mệnh, số phận... ít thôi. nhưng vừa đủ để biết: "mình sẽ yêu và được yêu vào một ngày nào đó không xa..."
...
hãy sống!
đừng chỉ tồn tại...
...
chúc ngủ ngon.
và quên đi...
Friday, February 14, 2014
Chào Valentine 2014
Bây giờ là 4 giờ 09 phút sáng...
không phải dậy sớm. mà là thức muộn.
.
Có thể nói Valentine không quá tệ với câu chuyện tình yêu "Monica and Chandler".
Thực sự rất tuyệt...
.
Valentine không mong chờ điều gì.
.
Chuẩn bị tinh thần "gồng mình lên với mọi thứ"
.
Tiếp tục thắc mắc và rồi do dự và rồi tự trấn an bản thân là mình có thể làm được.
.
Tự nhiên nhớ.
.
Valentine năm 2015... Mong anh sẽ xuất hiện- "My prince, My soul-mate"
.
Này người yêu.
anh sẽ phải dạy em nhiều thứ lắm: dạy em biết mở lòng, dạy em tin vào bản thân mình hơn, dạy em biết nấu ăn hay làm điệu...
hay ít nhất... hay là lý do để em học những thứ như thế và trở thành một đứa con gái bình thường. (nếu anh muốn nhận được homemade chocolate)
...
Mong gặp anh ngày này năm sau.
.
sến súa....
bỏ qua đi
.
.
.
.
mong anh sẽ yêu em
Thursday, February 13, 2014
thỉnh thoảng... tất cả những gì tôi muốn là lười biếng và lãng phí thời gian... trở nên ngu ngốc và vô trách nhiệm.
Như thế có phải là quá nhiều không?
thực tế thì sống buông thả cũng không phải một điều dễ dàng.
Hiện tại tôi đang trong kì nghỉ Tết. Trước khi nghỉ Tết thì cũng không có gì đặc biệt: thi học kì và một chút áp lực lung tung khác... nhưng đây là kì nghỉ Tết đầu tiên của đại học- dài và hoàn toàn không có "bài tập về nhà"- nên tôi nghĩ tôi sẽ hào phóng cho mình lãng phí thời gian và lười biếng như chính bản thân mình vẫn thế. Tức là, đơn giản là... là bản thân mình và không cần tạo bất kì một vỏ bọc hay mặt nạ nào. Và thật sự là thế, nghe thì ích kỉ, nhưng nếu sống thật với bản thân 100% đã ích kỉ rồi chứ đừng nói tới bản chất con người cũng ích kỉ không kém(?!)
Từ khi bắt đầu nghỉ, trong suốt những ngày nghỉ và đến cuối kì nghỉ là những tin nhắn về "Xuân Hồng"... Bản thân bắt đầu thấy nặng nề dần với những thứ mình đã từng mong muốn. Cho đi một cái cười nhạt... Rồi thì nhắn tin nhầm và kết quả là nói thẳng thừng rằng không thích đi, tự nghĩ với bản thân: "Mày giỏi lắm". Thực ra cũng hối hận day dứt trong 30 phút nhưng rồi cứ để nó trôi đi. Còn những thứ ràng buộc khác nữa, chẳng quan tâm và chẳng muốn quan tâm. Nói thật thì trong 5 tháng đầu tiên của cuộc đời sinh viên đã cứ nghĩ mình sẽ lớn lên nhiều và thực sự là có vẻ như thế, nhưng nhìn lại thì 5 tháng cố gồng mình cũng không bằng 3 tuần tự do chỉ sống với đúng bản ngã ích kỉ. Thực sự rất khó khăn. Không những bây giờ đã ít nhiều mất đi hình ảnh "tử tế tốt đẹp" tự mình dựng nên trong 5 tháng mà còn dần mất đi ý thức về nó, hay đơn giản hơn là muốn bỏ cuộc. Nghỉ lễ thì ngay cả những sáng tạo bản năng cũng bị đánh bật bởi sự ngái ngủ vào 1h chiều và tình trạng cày phim đến 4h sáng. Nghỉ Tết chắc chắn là thời gian để nghỉ ngơi. Nghỉ hè có thể hoạt động nhiều thứ, nhiều dự định. Nhưng nghỉ Tết, chỉ đơn thuần là: "lười biếng, lãng phí thời gian, trở nên ngu ngốc và vô trách nhiệm, ích kỉ và tự thư giãn theo cách mà mình thấy thư giãn nhất"... với tôi điều đó đôi khi cũng mất thời gian để đấu tranh tư tưởng.
"Có lẽ những việc như tình nguyện viên hay tuyên truyền viên không hợp với mình?!"
"Có lẽ học để trở thành một biên tập viên, một phóng viên, một nhà báo hay thậm chí làm việc trong ngành truyền thông cũng không phải là một sự lựa chọn sáng suốt?!"
"Có lẽ mình quá kém cỏi tới mức không tìm thấy sự đam mê trong bất kì công việc nào?!"
"Có lẽ mình không thực sự giỏi như mình nghĩ?!"
"Có lẽ nên bỏ cuộc thôi?!"
"Có lẽ...?!"
...
Và về cơ bản. Tôi mắc kẹt trong chính cuộc sống và những quyết định của mình.
và nâng cao lên. Tôi ghét điều ấy.
Cứ đơn giản thì tốt...
Phức tạp cũng mệt...
Nhưng cuộc sống cần cả hai.
Và chính thức không biết mình nói gì.
hôm nay là ngày 13/2/2014... tức là ngày mai sẽ là Valentine.
Cũng không quá quan trọng vì không có người yêu thì không lo tốn tiền trong ngày này.
Kể từ khi biết yêu và biết ghen tị thì cũng đã mong chờ và khó chịu đủ rồi nên năm nay thấy rất nhẹ nhàng. Vì đó cũng chỉ là một ngày trong năm thôi.
Ai không yêu chưa yêu thì cứ để ngày trôi qua bình thường
ai đang yêu sẽ yêu mong được yêu thì chọn đó là điểm khởi đầu, mốc đánh dấu hay thậm chí với những đôi yêu nhau, ngày nào cũng là Valentine.
Điều đó thật tuyệt vời, khi yêu và tình yêu được kỉ niệm... Và tình yêu nếu đẹp thì nên đáng được ghen tị.
Chỉ là, năm nay, tôi không đợi sự va đập lung tung, cũng chẳng tự mình va đi đâu và càng không ganh tị với sự va chạm của người khác.
Năm nay tôi vẫn đứng yên...
...
Và tôi nghĩ tôi cũng hết say nắng bạn ý rồi. Không bao biện hay làm màu, nhưng thực sự điều ngốc nghếch ấy đã trôi qua rồi...
Nhìn lại thì thấy mình hơi ngơ ngốc nhưng đáng yêu.
Chết ngất vì một người bạn tỉ năm không gặp qua facebook...
?!
Nói thật thì mình vẫn còn trẻ lắm!
....
còn 4 ngày nữa là trở lại với học tập và có lẽ "công việc" nữa, có lẽ phải chuẩn bị dần cho những cú shock tinh thần nhẹ khi có sự thay đổi về "lịch làm việc", kiểu như: Nhặt mấy mảnh của cái mặt nạ vừa rơi ra à dán chúng vào, rồi cố gắng gồng mình đeo chúng lên.
Kiểu như thế.
Thấy không? Có những thứ thực tế hơn phải lo lắng thay vì ngồi mơ mộng về ngày Lễ Tình Nhân!
...
xxx
<để dành nhiều thứ cảm xúc còn lại cho một post nào đó, có thể là không xa>
Subscribe to:
Posts (Atom)