Tuesday, August 4, 2015
phức tạp một chút
bạn không thể ép mình thích một thứ gì đó. như vậy là không công bằng.
cũng có người nói "Bởi vì bạn chưa đủ giỏi, chưa đủ xuất sắc để có được quyền lựa chọn". nhưng suy cho cùng có trở nên giỏi, có trở nên xuất sắc hay không cũng là một loại lựa chọn.
tuy vậy bởi vì bạn vẫn chưa biết điều bạn thực sự yêu là gì, nên mới cần những phép thử. nhưng không có nghĩa là phải bắt buộc bản thân yêu một thứ gì đó không phải là mình.
bởi vì con người sống vì những mục đích và mục tiêu khác nhau, nên không thể đánh đồng mọi sự lựa chọn với những cách giải quyết tương ứng. bởi vì thời đại bây giờ người ta cũng không thể tự tin trả lời câu hỏi: "con vịt có mấy chân?"
con người phải sống cuộc đời cá nhân trước khi sống cuộc sống tập thể.
nhưng đôi khi cái "tôi" và cái "ta" không thể dễ dàng phân tách.
quay trở lại với câu nói đầu tiên, thực ra cảm thấy nói như vậy chỉ đúng thôi chứ không chuẩn. nghe xong sẽ có cảm giác rất đối xứng nhưng thực ra trong mệnh đề có hai vế này chỉ có một mũi tên một chiều. con người sẽ không thể nào yêu được nếu tâm hồn không thoải mái.
tình yêu xuất phát từ sự tự nguyện ràng buộc. đúng trong mọi trường hợp.
lấy một ví dụ cho dễ hiểu. một người đàn ông cực kỳ ghét công việc mà anh ta đang làm. nhưng anh ta không thể nghỉ việc vì anh ta phải kiếm tiền nuôi gia đình, vợ và con và chăm sóc cha mẹ già. vì vậy anh ta tiếp tục làm việc, vậy thì cái anh ta chọn không phải là công việc đó mà là nghĩa vụ với gia đình. nghĩa vụ với gia đình còn tồn tại là bởi vì anh ta còn yêu thương họ. vì vậy anh ta không yêu công việc mà anh ta chọn, anh ta yêu cái lý do mà anh ta chọn công việc đó. và nếu như anh ta vẫn từ bỏ công việc đó thì tức là anh ta đã hết lý do để tiếp tục:
1. anh ta hết yêu.
2. anh ta tìm thấy được cách khác để yêu thương.
suy ra cuộc đời phức tạp hơn nhiều. bởi vì con người càng lớn lên càng rối loạn. mỗi sự lựa chọn là một quân cờ domino. những trường hợp bắt bạn phải lựa chọn sẽ phức tạp dần khi bạn lớn lên.
vì vậy câu nói đầu tiên thiếu mất một ý. có thể gọi là "phản đề" không?!
nếu như không thể chọn cái mình yêu thì hãy yêu lấy cái mình chọn. và nếu như không thể yêu lấy cái mình chọn thì hãy nhớ lại lý do mà bạn đã chọn nó.
và cuối cùng, ngày cả khi bạn từ bỏ sự lựa chọn này, cuộc đời vẫn bắt bạn phải lựa chọn giữa những cái khác.
có lẽ chỉ như cánh bướm bay lên từ nửa bên kia của trái đất thôi...
Thursday, July 30, 2015
Giống
- Ê, biết gì không, lớp bên cạnh lớp tao có một đứa trông giống mày cực! Đợi mai tao chụp ảnh gửi cho mày xem...
...
- Tao đẹp trai hơn!
- Và mày cũng lùn hơn nữa... :v
- Im đi!!!!!!
( 2011, 13 Jan 00:23)
- Hôm nay tao xem thời sự mới thấy, QK nhìn giống mày ghê. QK dẫn thể thao ý. Biết không?
- Biết.
- Thử xem đi xem có giống không?
- Tao thấy cũng bình thường, không giống lắm.
- Tao thấy giống mà!!!!
- Uh... :|
(2012, 10 Dec 00:23)
- Hôm nay tao xem phim, có chú diễn viên này tao nhìn mãi mà không nhận ra là đóng phim nào, tra tên cũng không thấy có phim nào quen, xong tao phát hiện ra...
- Phát hiện ra gì?
- Quen là vì tao nhìn lại thấy giống mày! :((
- Hả?!
- KMJ. Tra Google xem có tự thấy giống không?! :3
- Người yêu tao bảo không giống!!! :p
Monday, July 13, 2015
Chuyện kể cho đỡ chán
Trước khi tìm cảm hứng làm việc, đợi nước lạnh trong tủ đá thì viết viết một chút.
Có những thời điểm trong quá khứ mà bạn muốn hoặc không muốn quay lại.
Hiện tại có 2 thời điểm như thế với mình.
Thời điểm muốn quay lại là để nói lời xin lỗi với một người bạn đã bị mình làm cho tổn thương.
Thời điểm không muốn quay lại là lúc mà bản thân cảm thấy tự ti về mọi mặt.
Dù muốn nhưng không thể.
Đáng lẽ là có khả năng quay về thời gian đó nhưng vì không muốn nên không thực hiện.
Cuộc đời thật là đầy những mâu thuẫn mà. Suy cho cùng cũng không thể hoàn toàn đúng ý mình được.
Dạo này lại quay trở về biên độ của sự cô đơn. Ngoài trừ việc thức đêm bị mẹ quạt cho vài ba tiếng thì cũng không có gì quá là đặc sắc. Tuy cuộc đời có hơi nhàm chán nhưng bởi vì cũng sắp bước vào cái sự thị phi của năm 3 nên bây giờ càng chán càng hạnh phúc.
Bởi vì một người bạn hôm nay tổ chức đám cưới. Mình lại không thể đến dự được. Thực sự mong bạn ý sẽ hạnh phúc. Bởi vì mình rất quý người bạn đó. Hơn thế nữa, bạn ý là một người tốt!
Thôi làm việc!
Saturday, July 11, 2015
Khi lớn lên...
Saturday, July 4, 2015
Hết 2 năm học....
Nghĩ thế nào thì cũng chính thức hết năm hai đại học rồi, bản thân nghĩ cũng nên tự điều chỉnh hành vi và cảm xúc của mình nhiều hơn một chút Cái chính là kiềm chế sự "chán nản" lâm thời mà tập trung cho những mục tiêu trước mắt. Nhớ lại hồi năm nhất còn học "Cơ sở lý luận báo chí", thầy giáo đã nói đại khái thế này: Có rất nhiều người đặt ra mục tiêu to lớn cho cuộc đời mình mà không thể thực hiện được, theo tôi, các bạn hãy bắt đầu từ những mục tiêu nhỏ trước đã..." nói đến đây mình nghe thấy rất hợp lý, nhưng tiếp theo: "Ví dụ như đặt mục tiêu là làm sao ra trường tốt nghiệp loại khá trở lên, có việc làm đúng ngành nghề...", lúc đó mình cảm thấy đó không phải là mục tiêu lớn rồi sao, với mình đó gần như là những mục tiêu mang tính dấu mốc để quyết định toàn bộ cuộc đời sau này. Kỳ thực khó mà đoán biết tương lai sẽ ra sao, vì vậy mà trong suốt năm hai đại học, bản thân tự rơi vào tâm trạng buồn chán, lo lắng, giận dỗi, nghĩ kỹ lại thì bây giờ vẫn thế, có điều đã biết tiết chế hơn: hễ buồn là lại cố tìm việc cho vui lên...
Nói đến mục tiêu, hôm nay thầy giáo tiếng Trung có hỏi lý do học của mỗi người. Bản thân mình bắt đầu cũng là từ ý thích nhất thời, nhưng càng nghĩ càng cảm thấy không nên giữ tâm trạng như vậy mà học tập. Thích nhanh cũng sẽ chán nhanh. Mà với việc bỏ tiền ra đầu tư vào trí tuệ, chuyện "cả thèm chóng chán" là một thái độ dẫn tới sự lỗ vốn nặng nề nhất. Nghĩ đến cùng thì không phải đã trải nghiệm qua hậu quả ấy ròi sao?! Vì vậy mà cần nghiêm túc hơn mới được.
Nhắc đến chuyện học thêm tiếng Trung, ngày trước học cập 1 ghét nhất là học tiếng Anh, đơn giản vì nó mới, nó khó và nó là một ngôn ngữ khác. Bây giờ lớn hơn rồi vẫn không giỏi tiếng Anh, nhưng thích học tiếng Anh nhất, bản thân cũng tự cảm thấy thích thú với việc học một thứ ngôn ngữ mới hơn... Vì vậy rất muốn làm cho tốt. Con người mình rất lạ ở chỗ: tuy cả thèm chóng chán nhưng đã bắt tay vào làm thì nhất định không muốn bỏ dở. Tính có thể ghét sự cạnh tranh, ganh đua nhau nhưng lại rất hiếu thắng. Càng như vậy càng khiến bản thân có nhiều "nội xung đột", tuy nhiên cũng vì nhận thức rất rõ bản thân nên mình luôn có cảm giác mình điều chỉnh mọi thứ khá ổn, dễ cáu, dễ xúc động nhưng cũng dễ hồi lại tâm trạng. Con người rất vô kỷ luật nhưng tự sống theo quy tắc riêng, tự lập kế hoạch riêng, bất kỳ biến động nào đều rất dễ khiến mình bùng nổ. Vì thế mà thanh ra tính rất cầu toàn. Bản thân ghét nhất bị người khác nhận xét điều không tốt về mình. Lý trí đương nhiên khẳng định rằng mình có thể đã sai, nhưng bản năng trong tiềm thức hoàn toàn không chấp nhận mình sai. Ý đơn giản là sống rất thích nói chuyện đạo lý với người khác nhưng kỵ nhất người ta cằn nhằn mình.
Nói cho cùng bản thân cũng thấy hết cả mặt tốt mặt xấu rồi, giờ chỉ còn xem quyết tâm thôi.
Trong năm hai nói nhiều nhất câu này: "Ra trường nhất quyết không làm báo"
Nghĩ lại thì mình thấy mình vừa hợp làm báo vừa không hợp. Tính rất tò mò, thích hóng hớt nhưng thường xuyên rơi vào trạng thái "vô tâm, vô cảm". Vốn thích đưa chuyện nhưng chỉ nói chơi thôi chứ phàm không phải là chuyện của mình thì nhất quyết không để tâm. Khả năng quan sát hay biên tập cũng tự thấy không tồi nhưng giao tiếp và nhạy bén trong các mối quan hệ gần như không có. Vì vậy mà tìm một công việc thích hợp cho bản thân quả không dễ...
Suy đi tính lại: Giang sơn dễ đổi, bản tính khó rời. Không phải vẫn là đang đọc truyện, viết blog trong khi bài còn chưa biên tập xong đây sao.Quả tự thấy nực cười. Nhưng nói thật, làm việc cần chút áp lực, nói thẳng ra bản thân thấy hơi có chút kích thích khi "nước đến chân mới nhảy" nhưng cũng không nên lợi dụng điều này quá, rất nguy hiểm. Vì dù sao mai mốt đi làm rồi cũng không thể nhàn rồi "làm chậm" mọi việc như bây giờ.
Bây giờ cũng không quá chán ghét trường học nữa, thực ra học ở đây bản thân cũng có nhiều cái lợi, tuy là lợi với hại song song nhưng biết ý thức một chút thì cũng không đến nỗi tồi.
Dạo gần đây hay tiếp xúc với chủ đề về định hướng ngành nghề, cái này khó. Thực quá khó! Nhưng dù sao bây giờ cũng vô định hướng, hãy tận dụng thời gian tích góp cho đủ những thứ cần tích góp rồi cố gắng mà bước ra đường đời. Nghĩ vậy đấy! Hãy cố giữ suy nghĩ mang màu sắc tích cực và hơi hướng thúc đẩy này lâu lâu một chút! Thực rất sợ cái bản tính thất thường của mình...
Đằng nào cũng vậy! Ngủ sớm thì hơn...
Thursday, May 7, 2015
Cách thử thách niềm tin...
Kỳ thực sau gần 2 năm trong câu lạc bộ chuyên ngành cùng với việc thử thực tập một chút đã chứng minh sự khác biệt giữa đam mê và khả năng.
Nói thực tôi có khả năng. Bởi suy cho cùng tôi có thể làm việc được.
Nhưng tôi không có đam mê. Vì vậy phát sinh ra vấn đề: tôi nhanh chóng bị mệt mỏi và áp lực. Nếu có đam mê thì áp lực sẽ chuyển thành động lực. Nhưng suy cho cùng tôi cũng không biết mình thực sự thích làm gì...
Mất gần 2 năm để nhận ra mình hoàn toàn đi sai đường. Vì thế mà tôi sợ. Sợ từng "ngày mai"... tương lai thật khó chịu. Vốn bản thân có lẽ không có niềm tin vào... còn 2 năm nữa để "đi học", sau 2 năm sẽ là thế giới còn tàn khốc hơn. Bản lĩnh bấp bênh thật đáng sợ. Người ta nói "liều ăn nhiều" nhưng bản thân giỏi nhất việc chần chừ. Thật đáng xấu hổ. Tự tạo áp lực cho mình là một điều ngu xuẩn. Viết ra những dòng này vốn chỉ để bản thân giảm chút suy nghĩ trong đầu. Con người thực không có can đảm để bước tiếp. Cũng không đủ dũng cảm để dừng lại. Đành hèn nhát để cho mình mắc kẹt...
Lần đầu tiên mong sớm ra trường để đi làm. Làm gì cũng được kể cả là bán thời gian, chạy bàn... chỉ cần 1 khoảng thời để đầu óc tìm kiếm những thứ phù hợp với mình.
Sớm thôi, nỗi lo của năm 3, nỗi lo của năm cuối và sợ hãi sẽ lớn dần.
Nghĩ nhiều quá đến độ không thể làm việc được cho tử tế...
Lớn lên là quá trình đánh rơi hạnh phúc...