lần nào ôn thi mình cũng thế này:
0. không bao giờ tận dụng khôn ngoan thời gian vốn có --> luôn luôn nước đến chân mới nhảy
1. thức thâu đêm- sáng ngủ bù "chút chút"
2. vừa học vừa ôm máy tính "nghịch"
3. làm đề cương thì xong một câu lại ngứa ngáy, uốn éo một chập
4. cảm giác vừa áp lực, vừa lo lắng lại thích thú, lười biếng rồi lại tập trung...
5. luôn tỏ ra bình tĩnh trước "người khác"
6. để off facebook rồi chơi trò "stalk" cho đỡ chán
:3
thôi chúc các cậu ôn thi tốt...
tặng cho mọi người- những ai yêu mùa hè, và cả những người "ghét" mùa hè nữa~
and i'll be there in a heartbeat
Wednesday, June 11, 2014
Sunday, June 1, 2014
xin chào hay tạm biệt (?!)
với những người sống có mục tiêu và ước mơ, thật dễ dàng để biết bước tiếp theo của cuộc đời bạn sẽ làm gì.
tôi ghen tị với họ...
...
tôi thích nhiều thứ, có thể làm nhiều thứ...
nhưng không đam mê, cũng chẳng tài năng...
tôi lười biếng.
...
hiện tại tôi dang mỉm cười.
có thể là nụ cười tự trào...
tôi nghĩ mình sẽ không thay đổi...
trong tương lai gần. tôi nghĩ mình vẫn sẽ sống một cách tự cao, vô dụng và lười biếng như thế.
tôi vẫn đến trường nghe và thấm những lời dạy hoặc "cứng" hoặc "mềm" của mọi phong cách giảng dạy từ mọi thành phần giảng viên.
nhưng tôi nghĩ tôi vẫn sẽ không thay đổi.
...
điều gì có thể làm tôi thay đổi?
...
tuổi tác.
tiền bạc.
một người đặc biệt có một sức mạnh đặc biệt.
???
...
hiện tại tôi đang hình dung một tương lai trong một nhà xuất bản.
cho đến bây giờ khi tiếp xúc ngành "báo", tôi vẫn chưa tìm thấy sự "đồng cảm" nào với nghề.
không một thứ cảm xúc nào quá mãnh liệt.
mọi suy nghĩ, cảm nghĩ đều nhờ nhờ phủ sương.
vì vậy mà tôi thích làm việc với sách hơn. hơn với những "thông tin báo chí".
sách là một loại "tri thức" tồn tại lâu bền.
so với "tính thời sự" hay "tính kịp thời" của báo chí, tôi thích "tính bền vững" của thông tin sách.
tôi thích sách. không chỉ là thích đọc sách, còn thích sở hữu chúng, thích cả việc tìm hiểu chúng, phân tích chúng, cảm nhận chúng hay đồng cảm với "chúng"...
...
thật kỳ lạ... hay là trớ trêu (?!)
tôi thích những chuyển động chậm, song lại chọn thứ di chuyển nhanh.
con người thật mâu thuẫn.
...
tôi thích Triết học.
nếu chỉ dừng lại ở Mác- Lênin thì chẳng có gì quá thú vị...
không phủ nhận họ là những người đặt nền móng cho những nghiên cứu sau này...
nhưng họ là những người cũ.
những người đã dừng "chuyển động"
...
tôi chưa biết mình sẽ làm gì để thỏa mãn những sở thích ấy...
nó có thể kéo dài bao lâu tôi còn chưa biết...
bởi con người tôi thất thường và dễ thay đổi.
....
tôi không biết liệu bạn bè (một số người) có nghĩ là tôi giỏi thật không.
hoặc có thể họ nghĩ tôi đang khoe khoang hay "diễn trò"...
...
tôi luôn biết tôi giỏi.
giỏi trốn tránh và bao biện...
điều đó sẽ không thành điều xấu nếu tôi "thông minh".
và tôi nghĩ đôi khi mình cũng thông minh.
ít nhất tôi cũng biết mình giỏi cái gì...
...
thật mệt mỏi.
trong khi bạn đang vật lộn với những tư tưởng trái nhiều trong đầu...
thì giáo viên phần lớn lại trở thành những người thích đổ lỗi, quen chỉ trích và thiếu nhạy cảm...
lỗi ở cả hai phía nhưng đôi khi điều chúng ta làm là phủ nhận sự khẳng định.
...
ngay cả khi tôi đang nói như vậy
tôi cũng chỉ là một kẻ biết trốn chạy.
....
tôi ghen tị với họ...
...
tôi thích nhiều thứ, có thể làm nhiều thứ...
nhưng không đam mê, cũng chẳng tài năng...
tôi lười biếng.
...
hiện tại tôi dang mỉm cười.
có thể là nụ cười tự trào...
tôi nghĩ mình sẽ không thay đổi...
trong tương lai gần. tôi nghĩ mình vẫn sẽ sống một cách tự cao, vô dụng và lười biếng như thế.
tôi vẫn đến trường nghe và thấm những lời dạy hoặc "cứng" hoặc "mềm" của mọi phong cách giảng dạy từ mọi thành phần giảng viên.
nhưng tôi nghĩ tôi vẫn sẽ không thay đổi.
...
điều gì có thể làm tôi thay đổi?
...
tuổi tác.
tiền bạc.
một người đặc biệt có một sức mạnh đặc biệt.
???
...
hiện tại tôi đang hình dung một tương lai trong một nhà xuất bản.
cho đến bây giờ khi tiếp xúc ngành "báo", tôi vẫn chưa tìm thấy sự "đồng cảm" nào với nghề.
không một thứ cảm xúc nào quá mãnh liệt.
mọi suy nghĩ, cảm nghĩ đều nhờ nhờ phủ sương.
vì vậy mà tôi thích làm việc với sách hơn. hơn với những "thông tin báo chí".
sách là một loại "tri thức" tồn tại lâu bền.
so với "tính thời sự" hay "tính kịp thời" của báo chí, tôi thích "tính bền vững" của thông tin sách.
tôi thích sách. không chỉ là thích đọc sách, còn thích sở hữu chúng, thích cả việc tìm hiểu chúng, phân tích chúng, cảm nhận chúng hay đồng cảm với "chúng"...
...
thật kỳ lạ... hay là trớ trêu (?!)
tôi thích những chuyển động chậm, song lại chọn thứ di chuyển nhanh.
con người thật mâu thuẫn.
...
tôi thích Triết học.
nếu chỉ dừng lại ở Mác- Lênin thì chẳng có gì quá thú vị...
không phủ nhận họ là những người đặt nền móng cho những nghiên cứu sau này...
nhưng họ là những người cũ.
những người đã dừng "chuyển động"
...
tôi chưa biết mình sẽ làm gì để thỏa mãn những sở thích ấy...
nó có thể kéo dài bao lâu tôi còn chưa biết...
bởi con người tôi thất thường và dễ thay đổi.
....
| sự sáng tạo đột xuất luôn luôn tồn tại nhưng không thường xuyên xuất hiện. thật khó có thể xây dựng niềm tin từ một thứ không hề có tính bảo đảm |
hoặc có thể họ nghĩ tôi đang khoe khoang hay "diễn trò"...
...
tôi luôn biết tôi giỏi.
giỏi trốn tránh và bao biện...
điều đó sẽ không thành điều xấu nếu tôi "thông minh".
và tôi nghĩ đôi khi mình cũng thông minh.
ít nhất tôi cũng biết mình giỏi cái gì...
...
thật mệt mỏi.
trong khi bạn đang vật lộn với những tư tưởng trái nhiều trong đầu...
thì giáo viên phần lớn lại trở thành những người thích đổ lỗi, quen chỉ trích và thiếu nhạy cảm...
lỗi ở cả hai phía nhưng đôi khi điều chúng ta làm là phủ nhận sự khẳng định.
...
ngay cả khi tôi đang nói như vậy
tôi cũng chỉ là một kẻ biết trốn chạy.
....
DO WHAT YOU LOVE
LOVE WHAT YOU DO
"trên đời nay hiếm có ai hạnh phúc tới vậy"
Monday, May 26, 2014
Không đủ lí do để buồn...
24/5/2014
Bế giảng...
104 có khác nhiều so với 103...
nhưng tôi không tận mắt nhận thấy điều đó. dường như tôi không quan tâm.
dường như tôi đánh mất điều gì đó.
...
còn nhớ khi mới vào đại học đã buồn nhiều, khóc nhiều vì nhớ trường, nhớ bạn. giờ thì sao nào cô gái?
bây giờ vui quá nên quên mất "ngày xưa" sao?
...
tôi không quên, nhưng hình như cũng không nhớ. có một thứ cảm xúc không gọi thành tên cứ mắc kẹt trong lồng ngực ngăn không cho nước mắt rơi, ngăn không cho nụ cười nở.
tôi thắc mắc có phải tôi đang đánh rơi mất điều gì không?
...
ngày này của một năm trước còn khóc nức nở, đêm về cũng viết stt, cũng buồn buồn không ngủ, cũng inbox phá rối một người bạn.
ngày này một năm sau, ánh mắt không biết vui hay buồn lướt qua từng bức ảnh trên facebook.
tôi nên nhớ điều gì, nên tiếc điều gì?
...
bạn bè, tôi vứt bỏ lại phía sau?
cũng không thể nói thế trong khi tôi chỉ dậm chân tại chỗ, còn họ thì tiến lên phía trước theo cách của họ.
...
với người tôi từng thân thiết. với những người tôi từng thân thiết. tôi không còn hứng thú với họ, có lẽ họ cũng không còn hứng thú với tôi.
...
tôi đang nói lời tạm biệt cuối cùng.
...
nhiều điều tôi muốn làm khi còn đi học ở Chu.
muốn học thật chăm chỉ.
muốn tham gia hoạt động nhiều hơn thế.
muốn hòa đồng hơn thế.
muốn được nắm tay người yêu đi dạo trên sân trường đầy lá.
muốn dừng thời gian lại chút ít...
...
giờ tôi thấy mình thực sự ở xa lắm, rất xa...
...
những người bạn đại học không phải nguyên nhân.
nếu họ là nguyên nhân, có lẽ tôi bây giờ đã không còn một người bạn nào ở thời trung học.
họ không bao giờ có thể là nguyên nhân.
...
tâm lý của một kẻ không mấy hòa đồng là muốn có ai đó mở lời trước. họ muốn có một cái cớ từ kẻ khác để đẩy mình tham gia vào cộng đồng.
...
tôi luôn tránh tốt nhất có thể để không phải ở trong thế chủ động.
...
một năm nhanh quá.
cứ thế này sẽ lại già đi trong chớp mắt.
...
tôi bắt đầu sợ.
tuổi thanh xuân vụt qua.
không lớn lên mà vẫn mãi ngớ ngẩn, ngốc nghếch.
không chịu yêu mà vẫn mãi một mình.
không học hành mà vẫn mãi ngu dốt.
không mơ ước mã vẫn mãi ngủ quên.
không thể khóc cũng không thể cười.
...
nhắm mắt vào tôi thấy mình đang rơi...
Bế giảng...
104 có khác nhiều so với 103...
nhưng tôi không tận mắt nhận thấy điều đó. dường như tôi không quan tâm.
dường như tôi đánh mất điều gì đó.
...
còn nhớ khi mới vào đại học đã buồn nhiều, khóc nhiều vì nhớ trường, nhớ bạn. giờ thì sao nào cô gái?
bây giờ vui quá nên quên mất "ngày xưa" sao?
...
tôi không quên, nhưng hình như cũng không nhớ. có một thứ cảm xúc không gọi thành tên cứ mắc kẹt trong lồng ngực ngăn không cho nước mắt rơi, ngăn không cho nụ cười nở.
tôi thắc mắc có phải tôi đang đánh rơi mất điều gì không?
...
ngày này của một năm trước còn khóc nức nở, đêm về cũng viết stt, cũng buồn buồn không ngủ, cũng inbox phá rối một người bạn.
ngày này một năm sau, ánh mắt không biết vui hay buồn lướt qua từng bức ảnh trên facebook.
tôi nên nhớ điều gì, nên tiếc điều gì?
...
bạn bè, tôi vứt bỏ lại phía sau?
cũng không thể nói thế trong khi tôi chỉ dậm chân tại chỗ, còn họ thì tiến lên phía trước theo cách của họ.
...
với người tôi từng thân thiết. với những người tôi từng thân thiết. tôi không còn hứng thú với họ, có lẽ họ cũng không còn hứng thú với tôi.
...
tôi đang nói lời tạm biệt cuối cùng.
...
nhiều điều tôi muốn làm khi còn đi học ở Chu.
muốn học thật chăm chỉ.
muốn tham gia hoạt động nhiều hơn thế.
muốn hòa đồng hơn thế.
muốn được nắm tay người yêu đi dạo trên sân trường đầy lá.
muốn dừng thời gian lại chút ít...
...
giờ tôi thấy mình thực sự ở xa lắm, rất xa...
...
những người bạn đại học không phải nguyên nhân.
nếu họ là nguyên nhân, có lẽ tôi bây giờ đã không còn một người bạn nào ở thời trung học.
họ không bao giờ có thể là nguyên nhân.
...
tâm lý của một kẻ không mấy hòa đồng là muốn có ai đó mở lời trước. họ muốn có một cái cớ từ kẻ khác để đẩy mình tham gia vào cộng đồng.
...
tôi luôn tránh tốt nhất có thể để không phải ở trong thế chủ động.
...
một năm nhanh quá.
cứ thế này sẽ lại già đi trong chớp mắt.
...
tôi bắt đầu sợ.
tuổi thanh xuân vụt qua.
không lớn lên mà vẫn mãi ngớ ngẩn, ngốc nghếch.
không chịu yêu mà vẫn mãi một mình.
không học hành mà vẫn mãi ngu dốt.
không mơ ước mã vẫn mãi ngủ quên.
không thể khóc cũng không thể cười.
...
nhắm mắt vào tôi thấy mình đang rơi...
Wednesday, April 2, 2014
cứ vậy đi
nhiều khi nghĩ lại thấy tính ba phải không dứt khoát của mình cũng hay lắm
tuy luôn tự đặt mình vào sự giằng xé nội tâm gay gắt (?!)
nhưng vì cứ dùng dằng đắn đo suy nghĩ nên mới tự mình vô tình nhặt được một số cơ hội.
đâu phải ai cũng thế đâu
cũng vì không bao giờ quyết đoán nên cũng khó lắm để quên đi người ta.
cứ như món đồ cũ lâu ngày lôi ra lau chùi rồi tự cười thầm vậy thôi
hoặc không thì là thứ mà mình chưa kịp mua, tuột cơ hội mua, nhìn lại chỉ để có chút tiếc nuối.
cơ hội không có hai lần
dù là vô tình có được hay chạy đua để giành lấy thì cũng đều phải trân trọng
biết chưa cô ngốc?!
tuy luôn tự đặt mình vào sự giằng xé nội tâm gay gắt (?!)
nhưng vì cứ dùng dằng đắn đo suy nghĩ nên mới tự mình vô tình nhặt được một số cơ hội.
đâu phải ai cũng thế đâu
cũng vì không bao giờ quyết đoán nên cũng khó lắm để quên đi người ta.
cứ như món đồ cũ lâu ngày lôi ra lau chùi rồi tự cười thầm vậy thôi
hoặc không thì là thứ mà mình chưa kịp mua, tuột cơ hội mua, nhìn lại chỉ để có chút tiếc nuối.
cơ hội không có hai lần
dù là vô tình có được hay chạy đua để giành lấy thì cũng đều phải trân trọng
biết chưa cô ngốc?!
Monday, March 24, 2014
Những bài học cuộc sống Đại Học đang dạy tôi... ?!
Dường như tôi quá vô tâm để trở thành một nhà báo (?!)
Có một giáo viên đã nói đại khái ý là thế này: "Dù em không muốn, thì đó cũng là lựa chọn của em và em phải có trách nhiệm với nó".
Câu nói không nhằm dành cho tôi, cũng không được đặt vào hoàn cảnh của một thanh niên lạc lối sống vô thưởng vô phạt đi tìm câu trả lời. Nhưng câu nói đó đánh trúng vào tâm lý của một kẻ đang như đi trong sương mù.
Thật tốt vì dạo gần đây tôi được tham dự đến hai cuộc hội thảo báo chí. Cũng chỉ là những cơ hội "tình cờ và bất ngờ" thôi, nhưng đôi khi vô tình con người ta không nhận ra mình đang trúng số. Lần này tuy chỉ là giải khuyến khích, nhưng nó có giá trị "khuyến khích" rất nhiều. Cả hai cuộc hội thảo đều cơ bản bàn về Bình đẳng giới. Tạm gác lại chuyện bình đẳng giới sang một bên, tuy không phải chủ đề chính, nhưng mỗi hội thảo lại dạy tôi nhiều nhiều về nghề báo. Cái nghề ấy, với tôi nó như một sự mặc định từ bé, lớn lên và lựa chọn ngôi trường duy nhất mà mình biết cho đến hết cấp 2, lựa chọn không tạo ra quá nhiều đắn đo. Vậy mà giờ đây tôi ngồi nhìn lại và cứ luôn nghi hoặc sự lựa chọn của bản thân mình. Tại sao thế?
Tôi thấy nhiều góc cạnh hơn từ khi tôi bước chân vào ngôi trường này. Chẳng có nghề nào trên đời này dễ dàng cả. Người ta lựa chọn cho mình con đường dễ dãi, người ta sống thoải mái và không có chút "dằn vặt, day dứt". "Người ta" ấy biết là ai. Mỗi người đều là nhân vật chính trong câu chuyện của mình, biết sao được nỗi niềm riêng của mối quan hệ chung (?!).
Một sinh viên năm nhất thì có gì mà phải day dứt với nghề? Tôi nghĩ mình không day dứt với nghề mà là đang day dứt với những sự lựa chọn của mình. Nói thế nào bây giờ. Đúng nhất có thể là: "Bản thân mình cũng không biết mình đang làm gì"...
Tôi luôn biết mình tự ti, luôn e sợ mọi khả năng của sự bất hạnh. Con người trong vỏ ốc. Con người kì lạ...
Cũng chỉ là một người qua đường với những người qua đường khác. Vì luôn muốn là nhân vật chính nên ta mới cô đơn phải không?
Mỗi ngày tôi đều nhận ra rằng, cần im lặng và quan sát nhiều hơn. Nếu im lặng, nếu không phát ra âm thanh mang suy nghĩ của mình thì có chăng tôi có thể nghe thấy suy nghĩ của người khác? Có thể nào vậy không? Bảo sao thùng rỗng hay kêu to, cái thùng mà chứa nhiều thứ thì đâu còn hơi mà kêu... Chỉ là, tôi đang cố gắng nhét cái gì vào chiếc thùng rỗng này vậy?
Nếu muốn học, liệu tôi có thể bắt đầu từ đâu đây? Từ niềm tin từ chính mình, tôi nghĩ vậy, nhưng hình như, tôi chưa bao giờ thực sự làm được điều ấy. Chưa bao giờ tôi hoàn toàn tin tưởng mình. Kỳ lạ quá. Bởi tôi nhận thức rất rõ về bản thân...
Tôi nghĩ tôi đã nhận ra điều gì đó. Con người luôn là nạn nhân của một điều gì đó. Bản thân tôi là nạn nhân của sự tự ti. Họ luôn là nạn nhân của một điều gì đó. Vì vậy mà phán xét người khác thay vì nhìn họ bằng con mắt biện chứng, điều đó có lẽ là bất công. Ai cũng có câu chuyện của mình.
Tôi muốn học cách lắng nghe câu chuyện của họ.
Tôi sợ rằng mình sẽ chìm trong câu chuyện của họ. Những nỗi niềm vốn không thuộc về tôi. Vậy có phải tôi đang day dứt không? Làm nghề báo là nghề đưa tin, là kể lại chuyện, chỉ kể lại thôi. Vậy thì cảm xúc không được bộc lộ liệu có quá nhiều không nếu cứ nhồi nhét và giấu kín mãi (?!)
.
Cũng tạm gác lại chuyện "Dằn vặt day dứt đau khổ"
Liệu tôi có đủ khả năng để làm nghề?
Kỹ năng có thể học. Sự tự tin ấy. Tôi muốn học được sự tự tin ấy. Tìm kiếm mệt mỏi bởi chưa một lần tôi thực sự thúc đẩy mình tìm kiếm!
Tôi hiểu mình đến mức cảm thấy nhụt chí mỗi lần cần thay đổi. Tôi thấy được bản chất của mình đến mức tự đánh mất cơ hội ở ngay trước mặt. Tôi nhìn ro mình đến mức mâu thuẫn với những sự lựa chọn. Cuộc đời đầy rẫy sự lựa chọn. Một bước đi có thể thay đổi nhiều thứ lắm, cẩn thận quá cũng có thể chẳng thay đổi được gì. Làm thế nào đây cô gái ngốc nghếch.
.
Cuộc đời sẽ dạy tôi nhiều thứ, trường học suy cho cùng cũng chỉ là mớ lý luận chính thống khuôn phép cứng nhắc. Cuộc đời có nhiều sự lựa chọn vô hình hơn là việc lựa chọn môn học để đăng kí tín chỉ. Những sự lựa chọn của cuộc đời nguy hiểm hơn nhiều. Vậy cậu lựa chọn sự mạo hiểm hay cẩn trọng hả cô gái?
.
Dù thế nào vẫn cứ phải tiếp tục sự lựa chọn hiện tại.
Học
Làm việc cho Phát thanh Sóng Trẻ (?!)
Vấp ngã
Đứng lên (?!)
Khóc
Cười
Yêu
.
.
.
Có một giáo viên đã nói đại khái ý là thế này: "Dù em không muốn, thì đó cũng là lựa chọn của em và em phải có trách nhiệm với nó".
Câu nói không nhằm dành cho tôi, cũng không được đặt vào hoàn cảnh của một thanh niên lạc lối sống vô thưởng vô phạt đi tìm câu trả lời. Nhưng câu nói đó đánh trúng vào tâm lý của một kẻ đang như đi trong sương mù.
Thật tốt vì dạo gần đây tôi được tham dự đến hai cuộc hội thảo báo chí. Cũng chỉ là những cơ hội "tình cờ và bất ngờ" thôi, nhưng đôi khi vô tình con người ta không nhận ra mình đang trúng số. Lần này tuy chỉ là giải khuyến khích, nhưng nó có giá trị "khuyến khích" rất nhiều. Cả hai cuộc hội thảo đều cơ bản bàn về Bình đẳng giới. Tạm gác lại chuyện bình đẳng giới sang một bên, tuy không phải chủ đề chính, nhưng mỗi hội thảo lại dạy tôi nhiều nhiều về nghề báo. Cái nghề ấy, với tôi nó như một sự mặc định từ bé, lớn lên và lựa chọn ngôi trường duy nhất mà mình biết cho đến hết cấp 2, lựa chọn không tạo ra quá nhiều đắn đo. Vậy mà giờ đây tôi ngồi nhìn lại và cứ luôn nghi hoặc sự lựa chọn của bản thân mình. Tại sao thế?
Tôi thấy nhiều góc cạnh hơn từ khi tôi bước chân vào ngôi trường này. Chẳng có nghề nào trên đời này dễ dàng cả. Người ta lựa chọn cho mình con đường dễ dãi, người ta sống thoải mái và không có chút "dằn vặt, day dứt". "Người ta" ấy biết là ai. Mỗi người đều là nhân vật chính trong câu chuyện của mình, biết sao được nỗi niềm riêng của mối quan hệ chung (?!).
Một sinh viên năm nhất thì có gì mà phải day dứt với nghề? Tôi nghĩ mình không day dứt với nghề mà là đang day dứt với những sự lựa chọn của mình. Nói thế nào bây giờ. Đúng nhất có thể là: "Bản thân mình cũng không biết mình đang làm gì"...
Tôi luôn biết mình tự ti, luôn e sợ mọi khả năng của sự bất hạnh. Con người trong vỏ ốc. Con người kì lạ...
Cũng chỉ là một người qua đường với những người qua đường khác. Vì luôn muốn là nhân vật chính nên ta mới cô đơn phải không?
Mỗi ngày tôi đều nhận ra rằng, cần im lặng và quan sát nhiều hơn. Nếu im lặng, nếu không phát ra âm thanh mang suy nghĩ của mình thì có chăng tôi có thể nghe thấy suy nghĩ của người khác? Có thể nào vậy không? Bảo sao thùng rỗng hay kêu to, cái thùng mà chứa nhiều thứ thì đâu còn hơi mà kêu... Chỉ là, tôi đang cố gắng nhét cái gì vào chiếc thùng rỗng này vậy?
Nếu muốn học, liệu tôi có thể bắt đầu từ đâu đây? Từ niềm tin từ chính mình, tôi nghĩ vậy, nhưng hình như, tôi chưa bao giờ thực sự làm được điều ấy. Chưa bao giờ tôi hoàn toàn tin tưởng mình. Kỳ lạ quá. Bởi tôi nhận thức rất rõ về bản thân...
Tôi nghĩ tôi đã nhận ra điều gì đó. Con người luôn là nạn nhân của một điều gì đó. Bản thân tôi là nạn nhân của sự tự ti. Họ luôn là nạn nhân của một điều gì đó. Vì vậy mà phán xét người khác thay vì nhìn họ bằng con mắt biện chứng, điều đó có lẽ là bất công. Ai cũng có câu chuyện của mình.
Tôi muốn học cách lắng nghe câu chuyện của họ.
Tôi sợ rằng mình sẽ chìm trong câu chuyện của họ. Những nỗi niềm vốn không thuộc về tôi. Vậy có phải tôi đang day dứt không? Làm nghề báo là nghề đưa tin, là kể lại chuyện, chỉ kể lại thôi. Vậy thì cảm xúc không được bộc lộ liệu có quá nhiều không nếu cứ nhồi nhét và giấu kín mãi (?!)
.
Cũng tạm gác lại chuyện "Dằn vặt day dứt đau khổ"
Liệu tôi có đủ khả năng để làm nghề?
Kỹ năng có thể học. Sự tự tin ấy. Tôi muốn học được sự tự tin ấy. Tìm kiếm mệt mỏi bởi chưa một lần tôi thực sự thúc đẩy mình tìm kiếm!
Tôi hiểu mình đến mức cảm thấy nhụt chí mỗi lần cần thay đổi. Tôi thấy được bản chất của mình đến mức tự đánh mất cơ hội ở ngay trước mặt. Tôi nhìn ro mình đến mức mâu thuẫn với những sự lựa chọn. Cuộc đời đầy rẫy sự lựa chọn. Một bước đi có thể thay đổi nhiều thứ lắm, cẩn thận quá cũng có thể chẳng thay đổi được gì. Làm thế nào đây cô gái ngốc nghếch.
.
Cuộc đời sẽ dạy tôi nhiều thứ, trường học suy cho cùng cũng chỉ là mớ lý luận chính thống khuôn phép cứng nhắc. Cuộc đời có nhiều sự lựa chọn vô hình hơn là việc lựa chọn môn học để đăng kí tín chỉ. Những sự lựa chọn của cuộc đời nguy hiểm hơn nhiều. Vậy cậu lựa chọn sự mạo hiểm hay cẩn trọng hả cô gái?
.
Dù thế nào vẫn cứ phải tiếp tục sự lựa chọn hiện tại.
Học
Làm việc cho Phát thanh Sóng Trẻ (?!)
Vấp ngã
Đứng lên (?!)
Khóc
Cười
Yêu
.
.
.
Tìm ra lý tưởng sống cho mình đâu phải ngày một ngày hai
học rồi sẽ biết
đi rồi sẽ đến
ai đó đang chờ mình
Wednesday, March 19, 2014
Um đang làm gì thế
vừa làm một chén 29,5 độ
inbox xin out đội máu
nhớ ra thứ 7 ngày 29 phải đi training ngài trời với clb phát thanh và đã nhỡ hứa với mẹ sẽ về quê. ước có thể đồi ngày đi training.
thứ 7 tuần này đến trường dự hội thảo bình đẳng giới (?!)
...
người nóng dần. một chén vẫn đủ tỉnh táo.
...
thời gian trôi qua kẽ tay còn đâu hơi ấm ngày nào
hình bóng ai trong giấc mơ này còn đâu
...
ngẫm lại thì buồn vì những chuyện không đâu! kết thúc ngày hôm nay ở đây ngày mai lại là một ngày khác rồi.
những chuyện muốn nói, hãy để đến khi nào tự nó trào ra...
inbox xin out đội máu
nhớ ra thứ 7 ngày 29 phải đi training ngài trời với clb phát thanh và đã nhỡ hứa với mẹ sẽ về quê. ước có thể đồi ngày đi training.
thứ 7 tuần này đến trường dự hội thảo bình đẳng giới (?!)
...
người nóng dần. một chén vẫn đủ tỉnh táo.
...
thời gian trôi qua kẽ tay còn đâu hơi ấm ngày nào
hình bóng ai trong giấc mơ này còn đâu
...
ngẫm lại thì buồn vì những chuyện không đâu! kết thúc ngày hôm nay ở đây ngày mai lại là một ngày khác rồi.
những chuyện muốn nói, hãy để đến khi nào tự nó trào ra...
Subscribe to:
Posts (Atom)