Monday, September 22, 2014

này chị gái!

êu chị gái! em gái biết là chị gái sẽ đọc blog của em gái nên mới viết post này...
với những đứa sinh ra trong một gia đình mà những ngày sinh nhật lễ tết cũng ngang ngửa ngày thường thì việc thể hiện cảm xúc cũng không dễ. 
thế nên Um viết cho chị gái một "tâm thư"...
nghe nói trong 9 tháng thì bà bầu dễ xúc động này kia lắm nên Um lợi dụng sự phát triển của vài loại hormone trong huyền để "sến hóa" những gì um sắp viết.

Càng lớn em gái càng thấy em gái giống chị. Có lẽ sinh cùng giờ cùng ngày mà lại cùng lớn lên dưới tay mẹ Hải nên mới thành ra thế này.
em gái bây giờ gần đủ 19, vẫn hỗn láo ngang ngược, vẫn lười biếng chỉ biết ăn bám bố mẹ. giống Huyền lắm Huyền ạ! nên em gái hơi sợ,...
chị gái bây giờ có gia đình rồi, sắp làm mẹ nữa mà em gái càng sợ hơn. chị gái chắc mệt mỏi lắm...

em gái cũng sợ cô đơn. là em gái nên lại càng sợ cô đơn. nhưng suy cho cùng thì em gái toàn chọn cô đơn thôi. em gái thấy "một mình" nhiều khi buồn nhưng nhẹ nhàng hơn. em gái giỏi nói mà nói cũng nhiều, nhưng em gái vô tâm lắm nên em gái không giỏi giữ mọi người ở cạnh mình. một mình, em gái sẽ làm quen dần rồi tận dụng thời gian ấy nhiều hơn. em gái cũng hối hận, em gái cũng tiếc nuối, nhưng em gái sẽ im lặng. em gái đã thử cái cảm giác "trải lòng sau lưng" trên mạng xã hội, chẳng vui lắm, chẳng thoái mái lắm mà sao người ta có thể biến nó thành thói quen nhỉ?! nên em gái sẽ dừng lại...

chị gái đừng giống em gái. chị gái phải mạnh mẽ lên! vì chị gái sắp làm mẹ rồi. chị gái còn phải lo cho cuộc sống sau này nữa. Um rất thương chị gái đấy! nên dù Um có phũ thế nào thì Um vẫn rất thương chị đấy...
nhiều lúc em nghĩ chị em mình có tí thần giao cách cảm đấy... thật đấy

chị gái cũng đừng suy nghĩ nhiều, mẹ thương chị lắm, chẳng qua sự thể hiện của mẹ có phần hơi độc đoán và nó trái với lối suy nghĩ của chị gái thôi...

chị gái cũng đừng vô tâm quá. lâu lâu cũng nên để ý chuyện này chuyện kia ở nhà. mẹ cũng dễ chạnh lòng lắm...

bao giờ anh rể đi công tác, Um sẽ lại lên đấy ngủ
thỉnh thoảng sẽ dành dụm tiền mua bánh ngọt lên cho chị gái
lên ăn cơm rồi lau nhà cho chị gái...
rồi lâu lâu khi nào chị gái có tiền Um lại rủ chị gái quần áo phim phọt...

em gái mong chị gái sẽ sống thoải mái hơn. không có quá nhiều lo lắng. lâu lâu than vãn một tí với em gái cũng được nhưng mà em gái không có tiền đâu...

à em gái hứa sẽ mua body suit cho "Minh"...

em gái sẽ cố gắng không giống chị gái ở những điểm không nên giống nữa. sống tươi tỉnh hơn và chị gái cũng nên thế...

con dì si đa yêu con mẹ đồng nát! chúc chị gái ngủ ngon! 
đừng comment làm em gái xấu hổ...
...



Monday, September 15, 2014

mày luôn sợ bị bạn bè bỏ rơi?!
đừng lo vì V chẳng bao giờ bỏ rơi mày đâu...

Saturday, September 13, 2014

24 giờ...

15h. 11/9/2014
15h. 12/9/2014
Tròn 24 tiếng không ngủ.
Chập chờn đợi thầy gửi bài...
Biên tập cât ghép...
Vừa học trên lớp vừa rải băng trong giờ nghỉ...
...
Sao bảo thứ 6 đi ăn...?
Sao bảo...?
À mà thôi...
...
00h07. 13/9/2014
Chúc mừng sinh nhật Huyền Anh. Cô bạn cấp 1, mãi mãi "bựa" như thế nhé. Chúc sinh nhật vui vẻ...
...
Còn 1 tháng nữa. Nếu không public liệu có ai nhớ không nhỉ?
1 tháng nhanh lắm.
...
Giờ chỉ nhắm mắt vào nước mắt cũng tràn tim rồi.
Lần đầu tiên làm chương trình, chẳng dám mong nó hay, nó tốt. Chỉ mong lần đầu tiên không bị hỏng...
Sắp xong rồi...

Thursday, September 11, 2014

ờ thì

ờ thì vừa xem xong U19 VN với Myanmar. Thực sự là hơn 90p không rời mắt khỏi màn hình luôn!
Quá là điều tuyệt vời.

ờ thì bây giờ cũng 10h kém rồi, ngồi thấp thỏm đợi thày Hà gửi băng diễn đàn để biên tập và rải băng. Viết xong post này mà thầy vẫn chưa gửi thì chắc tự tử chết mất... thôi dù sao cũng trắng đêm nay.

ờ thì dạo này hay cáu vu vơ, buồn bất thường và mệt mỏi trường kì.

ờ thì chuyện chính muốn nói nó là như thế này đây.
hôm VN đá với Nhật ý, Minh Hằng có gọi rủ đi lượn lờ. Lâu ngày không gặp và bản năng chơi bời trỗi dậy nên là "quất" luôn.
Hai con ra hồ ngồi tỉ tê, tâm sự.
Chuyện cũng buồn cười ở chỗ, chụp ảnh check in xong cô bạn thân có post cái stt mập mờ đá đểu, ý kiểu như hồi trước tao đi cùng đứa khác ra hồ thì mày trách tao mà bây giờ mày cùng đứa khác tâm sự ở đây thì được. 
Nghĩ một lúc thấy vừa buồn cười vừa khó chịu. 
Thấy lạ là tại sao ngay cả con bạn thân 7,8 năm, chơi thân tới mức tưởng như hiểu nhau lắm mà cuối cùng vẫn khiến nhau "đau" như vậy. Cái gì cũng facebook rồi nói như thể mình sai hoàn toàn ý. Mày à! Rút cục thì mày muốn gì đây?
Có biết tại sao lần trước mày đi với đứa khác ra hồ tao lại buồn không? Để tao nói cho nghe nhé! Bởi vì hai đứa chúng mày uống trà sữa, ngồi ở kè hồ rồi nói chuyện nhiều thứ, nó làm tao buồn đơn giản vì những thứ đó tao nghĩ chỉ có giữa tao với mày. Ơ thật luôn, này nhé, trà sữa nhé, ngồi kè hồ nhé, giơ giày chụp check-in nhé... Tao buồn đơn giản thế thôi. Và dù gượng gạo thì tao cũng nói thẳng với mày đấy thôi...
Tao không nghĩ là mày buồn, hay kiểu buồn của mày khác buồn của tao? Bời vì từ cách thể hiện cho tới những lời mày nói đều là tao có cảm giác khó chịu, giống như mày cảm thấy không công bằng với mày. 
Tao buồn không phải vì mày ra hồ ngồi nói chuyện với bạn mày, đấy chẳng có gì mà phải buồn, tao buồn vì những hình ảnh tao nghĩ là đặc trưng cho tình bạn hai đứa thì lại lặp lại ở tình bạn của mày với một đứa khác.
Mày khó chịu vì tao "cấm" mày ra hồ với người khác xong bây giờ tao lại làm thế? Ơ mà tao có cấm đâu? Tao ra hồ với MH, không ngồi bệt, không trà sữa,... Hay là tạo chụp ảnh đăng lên khiến mày thấy "hiểu" hơn cảm giác của tao lúc trước? Tao nghĩ là không giống nhau đâu.
Nực cười là tao lại trở thành một sự mỉa mai khác trên facebook của mày. Tao không nghĩ nó lại rõ ràng như thế. Mày hay lôi người ta lên fb, bỏ vào trong những stt của mày để đá xoáy, chọc tức. Mày biết và tao cũng biết. Nhưng có một điều tao không biết là: "À, tao cũng chỉ như những đứa bạn khác, mày hơi khó chịu một chút là mày lôi lên fb này nọ..." Không vui đâu. 
Nó khiến tao phải suy nghĩ nhiều lắm đấy. Tao nghĩ mày thừa biết tính tao. Hay là vì mày biết nên mày làm thế? Bạn bè gần chục năm rồi đấy. Đừng nực cười thế!
Tao không phải đứa giỏi giận dỗi. Trừ năm lớp 9 lên 10, do quá mệt mỏi nên tao mới bộc lộ hết ra như thế. Nhưng mày thấy gì không? Bây giờ tao cũng mệt mỏi lắm rồi. Và tao đang giữ cho mình ở đúng giới hạn để mỗi lần gặp mày tao lại không phun ra ti tỉ thứ khó chịu ở những nơi khác. Người ta có thể nghĩ bạn bao lâu rồi sao lại có thể tự ái vì những chuyện như thế! Tao thì nghĩ, chinh vì những chuyện như thế mới dễ mất bạn. Một lần, hai lần, nhưng đến lần thứ ba thì cảm giác khó chịu nó cũng tăng lên mày ạ! Tao nghĩ tao đã từng nói chuyện này với mày rồi!
Giờ tao mệt mỏi lắm rồi. Tự lôi cuộc sống của tao ra so sánh với mày, tự nói với mình nhiều thứ lung tung mà giờ nhớ lại tao thấy nó vô nghĩa tới mức không buồn nhếch mép.
Tao tự nghĩ chẳng biết bao nhiều lần tao đã phải xóa đi xóa lại hoặc viết xong mà không post một cái stt chỉ vì nghĩ rằng mày sẽ tự ái hay cảm thấy khó chịu. Nhưng mà...
Ok! Tùy mày thôi!

Hiện tại thì tao không muốn nói chuyện với mày... Tao cũng không cần mày hiểu tao nữa. Tao chỉ cần nghỉ ngơi một chút thôi...
Thế nhé!

Sunday, September 7, 2014

người ngoài cuộc

người ngoài cuộc hỏi người trong cuộc: "cậu có hạnh phúc không?"
người trong cuộc trả lời người ngoài cuộc: "tớ mệt mỏi lắm rồi! ước gì tớ có thể được như cậu..."
người ngoài cuộc lại hỏi người trong cuộc: "như tớ là sao?'
người trong cuộc trả lời người ngoài cuộc: "như cậu thật thích, cả ngày không bị ai làm phiền, không bị người ta kêu tên trong mỗi câu chuyện, không bị ai giơ máy ảnh chụp mỗi khi cười quá lớn hay làm mặt xấu, không bị...."
người ngoài cuộc không nghe rõ những lời cuối của người trong cuộc.
người ngoài cuộc...




Thursday, August 28, 2014

a sky full of truths...

Đêm đầy sao ở Đồng Mô, Sơn Tây. Trò chơi "Con dao hai lưỡi".
Sau cả một ngày mệt mỏi bởi nhiều hoạt động dang dở, lỡ dở, vỡ lở... thì Phát thanh K33 ngồi tụ lại với nhau bên đống củi gỗ sắp tàn. Một người gợi ý chơi trò "Nói thật", chỉ là một lời đề nghị không có suy tính đã gây nên một vài sang chấn tâm lý với tập thể nói chung và một số cá nhân trong tập thể ấy.
Mở đầu trò chơi cũng chỉ là những câu hỏi mang tính chất bông đùa nhẹ nhàng. Song càng hỏi càng nặng nề.
Con trỏ chỉ vào NHH. "Chọn một người trong vòng và nêu lên tính cách ở người đó mà c ghét nhất". Chẳng cần nói tên thì câu trả lời cũng tự nói lên nhiều điều.
Con trỏ chỉ vào ĐA, tuy không phải người có thắc mắc trực tiếp nhưng NHH lại được ủy quyền để hỏi. "Anh có thấy nhiều lúc những trò đùa của anh là nhạt nhẽo và gây khó chịu với mọi người không?", thực ra thì tại thời điểm đó, câu hỏi chứa nhiều tính từ mạnh và hơi thiếu nhạy cảm hơn... Dù sao thì, người hỏi cũng không phải là người thích nhường nhịn trong những câu chuyện có hỏi có đáp.
Những câu hỏi "thật" bắt đầu xuất hiện, dồn dập, ngày càng thẳng thắn hơn bao giờ hết. Cứ như thể mọi bức xúc đã đạt tới giới hạn của nó và trò chơi này đã chọc vỡ cái bọc sự thật. Vỡ òa...
Trong trò chơi, chắc cái miệng của mình chắc cũng đã làm phận lòng không ít người. Nhưng nếu muốn chơi nói thật, hãy chấp nhận sự thật. Phải biết rằng, sự thật thì mất lòng, nếu không muốn người khác đánh giá thì đừng thể hiện cái tôi của mình quá nhiều mà làm gì!!!
Trò chơi là cơ hội để mọi người hiểu nhau. Ban đầu là thế. Về sau, nó là cơ hội để mọi người có cớ để lảng tránh nhau, đánh giá nhau...
Bản thân mình rất thích trò này. Nếu bạn khôn khéo một chút, biết lắng nghe và tận dụng cơ hội để nhảy vào, bạn sẽ có được câu trả lời mà bạn mong muốn mà không làm không khí quá nặng nề. Tuy nhiên, bởi vì nó là con dao hai lưỡi, càng hỏi, càng trả lời, mọi người càng có xu hướng trở thành con nhím xù lông và trở nên nhạy cảm với mọi chủ đề.
Ví dụ nhé, chuyện mình hỏi A: "Anh có thấy anh hỏi vô duyên khi suôt ngày đi cũng Q và ĐA không?". Tự ái là đương nhiên, nhưng đừng coi mọi chuyện quá nghiêm trọng. Mọi câu hỏi hỏi là để nhận được câu trả lời, hãy trả lời chứ đừng giải thích lòng vòng...
Còn một chuyện nữa, tại sao cứ phải kéo dài sự khó xử vậy? Trò chơi đã kết thúc từ đêm hôm trước, tại sao lại cứ nhắc lại như thể trách móc? Tôi không quan tâm đâu bạn ạ!
...
Chuyện xong rồi thì thôi, dư âm của nó cũng để lại nhiều sự khó xử. Chẳng biết sao, tôi nghĩ mình nên lảng tránh thị phi một thời gian. Hiện tại thì có hàng tá việc cần phải lo thay vì chạy theo những con người không quá quan trọng chỉ để tò mò một chuyện đã qua.
Chỉ là cách ứng xử của một số người với những vấn đề nhạy cảm như vậy khiến tôi để ý. Yêu quý người nào đó hơn, cảm thấy nực cười vì thái độ của một người, cảm thấy cần thay đổi cách cư xử với một người,... như vậy đấy.
...
Sau đêm "nói thật" thì cái mặt nạ vẫn chưa vỡ. May mắn!
...
Mỗi người đều có một tính cách riêng, suy nghĩ riêng, một thái độ riêng. Nhưng một khi cái riêng ở trong cái chung thì nó cần được kiềm chế. Đừng lấy đặc tính cá nhân để biện minh cho hành động của mình. Như thế không đúng đâu.
...
Còn một điều nữa, muốn hiểu người khác thì cần phải tiếp xúc, giao tiếp và quan sát họ. Đừng đánh giá phiếm diện. Sẽ chỉ thiệt mình thôi. 
Tôi luôn đánh giá một con người một cách hơi thái quá, nhưng tôi luôn nhìn lại người ấy dưới một góc độ khác. Tôi có những suy nghĩ riêng về người ấy. Tôi đã từng nói quá nhiều đến mức thừa thãi và hơi thiếu lý trí về một người với một người. Giờ thấy hối hận. Đó là một bài học. Không bao giờ được quên: với những người mà mối quan hệ chưa tới mức tin tưởng, đừng nói quá nhiều.
...
!!!
???
Những cảm xúc bên lề, tự hỏi có phải mình tiêu cực quá không?
Cảm thấy "được nể", và "bị tránh". Tuy là không có ý muốn thân thiết với ai, nhưng luôn có cảm giác bị bỏ rơi, không thể hòa nhập. Hình như đã nói về tâm trạng này một lần rồi thì phải: cảm giác được mời mà không đi khác hẳn cảm giác không được mời luôn(?!).
Một mình thoải mái lắm, nhưng lâu rồi thấy mệt mỏi vì phải gánh mọi thứ một mình. Mệt vì phải cười, phải giả bộ quan tâm, phải giả bộ vui vẻ. Mệt vì không thể chửi thẳng vào mặt chúng nó: "ĐM chúng mày, tao cũng là con người, tao thậm chí còn là con gái, tao không vô tư, không vô tâm đến mức vô cảm đâu nhé! Tao cũng muốn được quan tâm, muốn được hỏi han đây này! tao cũng cần được tâm sự chứ?!". Nhưng rồi nghĩ, thôi thì những người vốn không quá quan trọng để níu giữ cho một mối quan hệ lâu dài (bạn bè) thì việc gì phải bộc lộ ra cho chúng nó những thứ "yếu đuối" như thế. Chúng nó không hiểu, không thể hiểu và chắc chắn cũng không muốn hiểu.
Cảm giác lạc lõng có thể qua đi, nhưng sự day dứt, hối hận thì không nhanh rời bỏ tâm trí, vì vậy mà phải biết lựa chọn thông tin để nói, cảm xúc để bày tỏ. Đừng để bản thân bị bộc lộ qua nhiều.
...
Cần phải cố gắng làm việc nhiều hơn, bởi trong một tập thể như thế này, chẳng ai chú tâm quá nhiều vào nội tâm bạn, họ nhìn vào cách bạn làm việc. Giải thích, tâm sự đều không phải là điều quan trọng nhất để đánh giá bạn trong môi trường làm việc. Ở đâu cũng thế thôi trừ ở nhà, với gia đình...
...


Wednesday, August 27, 2014

Sáng rảnh rỗi(?!)

Sáng bảnh mắt đã cặm cụi gõ máy tính viết "nhật ký", chắc nhiều người nghĩ mình bị "rảnh".
Nói là rảnh thì cũng không phải, muốn cho chính xác thì phải nói là quá nhiều kế hoạch, dự định cùng đổ dồn vào trong một cái đầu khiến mọi thứ trở nên mông lung, không có định hướng.
Sắp tới làm chương trình ở ST trên đài HN.
Cuối tuần này đi dạy yo rồi mà bài vẫn chưa xong.
3 cuốn sách mượn trên thư viện vẫn chưa đụng vào trang nào ngoài tờ bìa.
Mấy sách triết và tâm lý mua lâu rồi mà vẫn chưa một lần đọc cho trọn vẹn một dòng.
Tiếng Anh cũng cần phải bồi dưỡng nữa.
Cảm thấy mệt mỏi.
Bao nhiêu dự định cứ sụp đổ dần vì những trách nhiệm mang tên "cán bộ lớp"... 
Muốn rũ bỏ hết tất cả...
...
Ngày xưa đi học cũng được bạn bè gọi là "giỏi" nhưng có giỏi mấy thì cũng vẫn chỉ đứng thứ 2, tức là vẫn có người đứng trước làm tấm khiên che mắt thiên hạ cho mình. Tôi, về cơ bản, luôn thỏa mãn với vị trí thứ 2.
Lên đại học, tuy thầy cô chẳng ai nghĩ mình giỏi, nhưng lại vô tình đứng đầu lớp. Mọi thứ áp lực của những "ánh mắt dư luận" đổ vào người khiến sự tự tin dần biến mất.
Lên đại học là một con người khác: quảng giao hơn, thẳng thắn hơn, tự kiêu hơn... 
Lên đại học là một con người khác: lo sợ nhiều, lười biếng nhiều, u buồn nhiều...
Lên đại học vẫn có những thứ không thay đổi: vẫn lúng túng khi nói trước đám đông, vẫn thích soi mói, đâm chọt người khác, vẫn nói nhiều nhưng nhận ra mình cần nói ít.
Đôi khi con người ta không thực sự thay đổi, chỉ là do bản chất bộc lộ ra những kiểu hình thức khác nhau khi được đặt trong những hoàn cảnh và vị trí khác nhau.
...
Sợ hãi dẫn đến lười biếng, lười biếng lại dẫn đến ngu dốt, và ngu dốt lại dẫn đến sợ hãi...
...
Nghề báo, nếu không có đam mê, thì đừng nên làm. Người sống nhạt nhòa như tôi giờ đây đã ý thức sâu sắc điều ấy. Không phải bởi giờ tôi đang sống trọn niềm đam mê với nghề báo, mà bởi vì tôi nhận ra mình hoàn toàn không có năng lực, khả năng làm báo. Hằng ngày cố tự đẩy mình tới những giới hạn để vượt qua nhưng tôi mệt mỏi với sự lựa chọn của mình.
Tôi không thể làm nghề báo. Không phải tôi sợ khổ, mà bởi tôi không có được cái tâm mà một người làm báo phải có. Tôi giỏi soi mói, mắt nhìn cũng nhanh nhạy, nhưng tôi sống thờ ơ và vô tâm, chuyện không phải của mình thì có cháy nhà hàng xóm tôi cũng mặc(trừ phi lửa lan sang nhà mình).
Tôi làm việc tùy hứng mà nghề báo lại yêu cầu con người chuyên tâm vào công việc.
Nếu như chọn đúng nghề phù hợp với mình, có lẽ tôi đã không lạc hướng như bây giờ.
...
Cái tôi cần bây giờ là ai đó chỉ cho tôi lối ra. Tôi đang mắc kẹt trong hàng trăm suy nghĩ mà không biết mình nên làm gì, phải bắt đầu từ đâu... Tôi hoàn toàn sợ hãi.
Tôi đủ thông minh để biết mình đang mắc kẹt, chỉ là không đủ khôn khéo để tự mình thoát ra mà thôi. 
Giá như được sống một ngày theo kiểu "Kệ cmn" thì tốt biết mấy...
...
Ngay cả khi mọi thứ chưa bắt đầu, tôi không chắc mình có thể tiếp tục...