Need a little good luck...
Thursday, July 16, 2015
Monday, July 13, 2015
Chuyện kể cho đỡ chán
Trước khi tìm cảm hứng làm việc, đợi nước lạnh trong tủ đá thì viết viết một chút.
Có những thời điểm trong quá khứ mà bạn muốn hoặc không muốn quay lại.
Hiện tại có 2 thời điểm như thế với mình.
Thời điểm muốn quay lại là để nói lời xin lỗi với một người bạn đã bị mình làm cho tổn thương.
Thời điểm không muốn quay lại là lúc mà bản thân cảm thấy tự ti về mọi mặt.
Dù muốn nhưng không thể.
Đáng lẽ là có khả năng quay về thời gian đó nhưng vì không muốn nên không thực hiện.
Cuộc đời thật là đầy những mâu thuẫn mà. Suy cho cùng cũng không thể hoàn toàn đúng ý mình được.
Dạo này lại quay trở về biên độ của sự cô đơn. Ngoài trừ việc thức đêm bị mẹ quạt cho vài ba tiếng thì cũng không có gì quá là đặc sắc. Tuy cuộc đời có hơi nhàm chán nhưng bởi vì cũng sắp bước vào cái sự thị phi của năm 3 nên bây giờ càng chán càng hạnh phúc.
Bởi vì một người bạn hôm nay tổ chức đám cưới. Mình lại không thể đến dự được. Thực sự mong bạn ý sẽ hạnh phúc. Bởi vì mình rất quý người bạn đó. Hơn thế nữa, bạn ý là một người tốt!
Thôi làm việc!
Saturday, July 11, 2015
Khi lớn lên...
Saturday, July 4, 2015
Hết 2 năm học....
Nghĩ thế nào thì cũng chính thức hết năm hai đại học rồi, bản thân nghĩ cũng nên tự điều chỉnh hành vi và cảm xúc của mình nhiều hơn một chút Cái chính là kiềm chế sự "chán nản" lâm thời mà tập trung cho những mục tiêu trước mắt. Nhớ lại hồi năm nhất còn học "Cơ sở lý luận báo chí", thầy giáo đã nói đại khái thế này: Có rất nhiều người đặt ra mục tiêu to lớn cho cuộc đời mình mà không thể thực hiện được, theo tôi, các bạn hãy bắt đầu từ những mục tiêu nhỏ trước đã..." nói đến đây mình nghe thấy rất hợp lý, nhưng tiếp theo: "Ví dụ như đặt mục tiêu là làm sao ra trường tốt nghiệp loại khá trở lên, có việc làm đúng ngành nghề...", lúc đó mình cảm thấy đó không phải là mục tiêu lớn rồi sao, với mình đó gần như là những mục tiêu mang tính dấu mốc để quyết định toàn bộ cuộc đời sau này. Kỳ thực khó mà đoán biết tương lai sẽ ra sao, vì vậy mà trong suốt năm hai đại học, bản thân tự rơi vào tâm trạng buồn chán, lo lắng, giận dỗi, nghĩ kỹ lại thì bây giờ vẫn thế, có điều đã biết tiết chế hơn: hễ buồn là lại cố tìm việc cho vui lên...
Nói đến mục tiêu, hôm nay thầy giáo tiếng Trung có hỏi lý do học của mỗi người. Bản thân mình bắt đầu cũng là từ ý thích nhất thời, nhưng càng nghĩ càng cảm thấy không nên giữ tâm trạng như vậy mà học tập. Thích nhanh cũng sẽ chán nhanh. Mà với việc bỏ tiền ra đầu tư vào trí tuệ, chuyện "cả thèm chóng chán" là một thái độ dẫn tới sự lỗ vốn nặng nề nhất. Nghĩ đến cùng thì không phải đã trải nghiệm qua hậu quả ấy ròi sao?! Vì vậy mà cần nghiêm túc hơn mới được.
Nhắc đến chuyện học thêm tiếng Trung, ngày trước học cập 1 ghét nhất là học tiếng Anh, đơn giản vì nó mới, nó khó và nó là một ngôn ngữ khác. Bây giờ lớn hơn rồi vẫn không giỏi tiếng Anh, nhưng thích học tiếng Anh nhất, bản thân cũng tự cảm thấy thích thú với việc học một thứ ngôn ngữ mới hơn... Vì vậy rất muốn làm cho tốt. Con người mình rất lạ ở chỗ: tuy cả thèm chóng chán nhưng đã bắt tay vào làm thì nhất định không muốn bỏ dở. Tính có thể ghét sự cạnh tranh, ganh đua nhau nhưng lại rất hiếu thắng. Càng như vậy càng khiến bản thân có nhiều "nội xung đột", tuy nhiên cũng vì nhận thức rất rõ bản thân nên mình luôn có cảm giác mình điều chỉnh mọi thứ khá ổn, dễ cáu, dễ xúc động nhưng cũng dễ hồi lại tâm trạng. Con người rất vô kỷ luật nhưng tự sống theo quy tắc riêng, tự lập kế hoạch riêng, bất kỳ biến động nào đều rất dễ khiến mình bùng nổ. Vì thế mà thanh ra tính rất cầu toàn. Bản thân ghét nhất bị người khác nhận xét điều không tốt về mình. Lý trí đương nhiên khẳng định rằng mình có thể đã sai, nhưng bản năng trong tiềm thức hoàn toàn không chấp nhận mình sai. Ý đơn giản là sống rất thích nói chuyện đạo lý với người khác nhưng kỵ nhất người ta cằn nhằn mình.
Nói cho cùng bản thân cũng thấy hết cả mặt tốt mặt xấu rồi, giờ chỉ còn xem quyết tâm thôi.
Trong năm hai nói nhiều nhất câu này: "Ra trường nhất quyết không làm báo"
Nghĩ lại thì mình thấy mình vừa hợp làm báo vừa không hợp. Tính rất tò mò, thích hóng hớt nhưng thường xuyên rơi vào trạng thái "vô tâm, vô cảm". Vốn thích đưa chuyện nhưng chỉ nói chơi thôi chứ phàm không phải là chuyện của mình thì nhất quyết không để tâm. Khả năng quan sát hay biên tập cũng tự thấy không tồi nhưng giao tiếp và nhạy bén trong các mối quan hệ gần như không có. Vì vậy mà tìm một công việc thích hợp cho bản thân quả không dễ...
Suy đi tính lại: Giang sơn dễ đổi, bản tính khó rời. Không phải vẫn là đang đọc truyện, viết blog trong khi bài còn chưa biên tập xong đây sao.Quả tự thấy nực cười. Nhưng nói thật, làm việc cần chút áp lực, nói thẳng ra bản thân thấy hơi có chút kích thích khi "nước đến chân mới nhảy" nhưng cũng không nên lợi dụng điều này quá, rất nguy hiểm. Vì dù sao mai mốt đi làm rồi cũng không thể nhàn rồi "làm chậm" mọi việc như bây giờ.
Bây giờ cũng không quá chán ghét trường học nữa, thực ra học ở đây bản thân cũng có nhiều cái lợi, tuy là lợi với hại song song nhưng biết ý thức một chút thì cũng không đến nỗi tồi.
Dạo gần đây hay tiếp xúc với chủ đề về định hướng ngành nghề, cái này khó. Thực quá khó! Nhưng dù sao bây giờ cũng vô định hướng, hãy tận dụng thời gian tích góp cho đủ những thứ cần tích góp rồi cố gắng mà bước ra đường đời. Nghĩ vậy đấy! Hãy cố giữ suy nghĩ mang màu sắc tích cực và hơi hướng thúc đẩy này lâu lâu một chút! Thực rất sợ cái bản tính thất thường của mình...
Đằng nào cũng vậy! Ngủ sớm thì hơn...
Thursday, May 7, 2015
Cách thử thách niềm tin...
Kỳ thực sau gần 2 năm trong câu lạc bộ chuyên ngành cùng với việc thử thực tập một chút đã chứng minh sự khác biệt giữa đam mê và khả năng.
Nói thực tôi có khả năng. Bởi suy cho cùng tôi có thể làm việc được.
Nhưng tôi không có đam mê. Vì vậy phát sinh ra vấn đề: tôi nhanh chóng bị mệt mỏi và áp lực. Nếu có đam mê thì áp lực sẽ chuyển thành động lực. Nhưng suy cho cùng tôi cũng không biết mình thực sự thích làm gì...
Mất gần 2 năm để nhận ra mình hoàn toàn đi sai đường. Vì thế mà tôi sợ. Sợ từng "ngày mai"... tương lai thật khó chịu. Vốn bản thân có lẽ không có niềm tin vào... còn 2 năm nữa để "đi học", sau 2 năm sẽ là thế giới còn tàn khốc hơn. Bản lĩnh bấp bênh thật đáng sợ. Người ta nói "liều ăn nhiều" nhưng bản thân giỏi nhất việc chần chừ. Thật đáng xấu hổ. Tự tạo áp lực cho mình là một điều ngu xuẩn. Viết ra những dòng này vốn chỉ để bản thân giảm chút suy nghĩ trong đầu. Con người thực không có can đảm để bước tiếp. Cũng không đủ dũng cảm để dừng lại. Đành hèn nhát để cho mình mắc kẹt...
Lần đầu tiên mong sớm ra trường để đi làm. Làm gì cũng được kể cả là bán thời gian, chạy bàn... chỉ cần 1 khoảng thời để đầu óc tìm kiếm những thứ phù hợp với mình.
Sớm thôi, nỗi lo của năm 3, nỗi lo của năm cuối và sợ hãi sẽ lớn dần.
Nghĩ nhiều quá đến độ không thể làm việc được cho tử tế...
Lớn lên là quá trình đánh rơi hạnh phúc...
Monday, April 6, 2015
Loose
Những lúc cảm thấy áp lực hoặc lo lắng lại giở tiếng anh ra học. chẳng thấm vào đầu là bao nhưng việc học tiếng anh giữ cho mình tỉnh táo và bình tĩnh lại...
Thursday, March 26, 2015
Văn khói
Tác phẩm đầu tiên đọc là N.p
thứ hai là Kitchen
thứ ba là tác phẩm vừa đọc xong - Hồ
...
Từng trang văn đều có màu khói.
...
Nói về N.p thì bản thân khi đọc vốn chưa đủ tầm để tư duy, để hiểu thấu hết những vẫn thấy một dáng văn đầy sức hút đến kì lạ, đến mức ngay lập tức tìm mua cho đủ bộ những tác phẩm của người đó (tuy rằng đến bây giờ vẫn còn thiếu 2 quyển)...
Qua N.p là một ấn tượng về giọng văn, và lối đưa đẩy khéo léo đầy tinh tế, tế nhị,..
N.p không phải thứ văn đọc một lần mà hiểu , lại là từ sự nhận thức nghèo nàn của một đứa "trẻ con" nên không thể tùy tiện phát ngôn được. Đương nhiên sẽ còn phải đọc lại thêm một lần nữa, hai lần nữa...
...
Nói về Kitchen lại là sự kích thích nhanh đến nhanh đi. Tuy vậy cũng không hời hợt. dù vậy muốn nói hết có lẽ cũng phải đợi đọc lại lần 2.
Chỉ có điều Kitchen so với N.p là một thứ rượu nhẹ hơn một chút. Đủ để lâng lâng...
Không phải là dễ đoán nhưng tâm lý cũng không quá phức tạp. Chỉ là, cảm xúc lại mạnh mẽ hơn. Có lẽ vì lối văn hay nội dung dễ đồng cảm hơn N.p
Lúc đọc Kitchen hình như cũng đã khóc.
...
Nói về Hồ thực sự là những dòng khói mơ hồ khó năm bắt. Giống như một mặt hồ, cảm xúc của nhân vật lại là những giao thoa trên mặt nước phẳng lặng. Nhẹ nhàng nhưng rất rõ ràng. Chihiro và Nakajima làm quen nhau qua hai khung cửa sổ, mẹ Chihiro qua đời, Nakajima thường xuyên qua nhà Chihiro,... là những viên sỏi nhỏ thả xuống mặt hồ, một tiếng nước trong trẻo ngắn ngủi, tạo nên những vòng tròn đồng tâm in hằn lên mặt hồ phẳng. Không mạnh mẽ, không quyết liệt, song in dấu ấn không thể xóa nhòa, tác động lan tỏa và giao thoa,...
...
Cả ba tác phẩm đều xuất hiện sự ra đi của người thân (thường là bố hoặc mẹ), nó giống như nguyên nhân của nỗi cô đơn bản năng bộc phát. Nỗi cô đơn bảo trùm nhưng không cực đoan và bế tắc, thực chất, nó lại trở thành mối liên kết gắn bó đến kì lạ. Bởi vậy mà tình yêu không sóng gió, không ồn ào, mà trở nên kích thích và phức tạp. Bởi vì cô đơn nên tìm đến nhau, Giống như những vòng tròn chưa kịp tỏa ra hết đã chạm vào những vòng tròn bên cạnh. Là bởi số phận vô tình thả xuống hai viên sỏi nhỏ tại những vị trí đặc biệt. Ngẫu nhiên hay được tính toán chi tiết?
...
Nhân vật nữ và nhân vật nam có sự đảo ngược rất tinh tế. Chính vì vậy mà cái cá tính mạnh mẽ đầy nội lực của Banana Yoshimoto thể hiện qua hình mẫu nhân vật nữ chính, và qua cả vai trò của những người con gái ấy. Họ đều có điểm chung, là trở thành chỗ dựa tinh thần cho người con trai ấy, người mà họ yêu. Bản lĩnh vô cùng, nhạy cảm vô cùng bởi họ là người dẫn dắt.
...
Không nặng nề, không thể gọi là kịch tính, nhưng đầy dư âm day dứt và ám ảnh. Như những vòng tròn cứ lan ra mãi, ra mãi...