Sunday, June 18, 2017

Lời vĩnh biệt của tuổi thanh xuân...

(Nhân cái dịp đi làm bài test tuyển dụng cho một công ty sách. Cái miệng vạ cái thân, cũng không rõ nhưng mọi dấu hiệu đều có vẻ may mắn trừ việc hấp tấp nói mà không nghĩ. Dù thế nào thì vẫn phân vân, vì phân vân là bản tính, thêm cái tính tùy hứng và thích thì mới theo được, có lẽ chẳng sửa được mà cũng không muốn sửa nữa rồi. Các chị phỏng vấn em chắc không đọc được cái này, nhưng cũng tâm sự thật lòng là cái miệng em tua nhanh, bắn tiểu liên nhưng sở thích của em kiên quyết là thích phân tích, bắt lỗi mọi thứ cơ, nên... Thôi thì, tùy duyên các chị ạ, chứ em cũng rút một tỷ cái kinh nghiệm từ chính sự ngu si của em rồi. )


Tuổi trẻ của mỗi một người sẽ có những giây phút mong muốn được như Tugumi, cảm thấy mình giống như Tugumi, và rồi sau đó lo sợ bản thân sẽ trở thành Tugumi. “Vĩnh biệt Tugumi” là lời chào tạm biệt tuổi thanh xuân của Yoshimoto Banana,  cũng là của tất cả những ai đang dần cảm nhận thấy sức nặng của sự trưởng thành.
Tugumi từ khi sinh ra đã rất yếu, nhiều chức năng của cơ thể bị tổn thương. Bác sĩ tuyên bố rằng nó sẽ đoản mệnh và gia đình cũng hiểu điều đó. Chính vì vậy mà Tugumi lớn lên trong sự chiều chuộng một cách cẩn thận và lo lắng của gia đình, trở thành một người với tính cách thất thường và ngang ngược. Mà theo như Maria – nhân vật tôi – nói: “Sự khỏe mạnh có thể sống bình thường ngoài tưởng tượng của mọi người đã thúc đẩy tính cách này”. Dường như mọi tính xấu của con người đều nằm trong tâm hồn Tugumi. Một cá tính ầm ĩ, một tâm trí điên rồ ngụ trong một cơ thể bệnh tật. Dù sao thì, câu chuyện về Tugumi cũng sẽ không dạy cho bạn cách sống vượt lên số phận, hoàn cảnh. Bởi vì bệnh tật hay không, mỗi một con người đều có những tính cách riêng của bản thân mình, vì ngoại cảnh mà thay đổi nhất thời chứ không hề biến chất. Một người nhút nhát, hiền lành thì đến phút cuối vẫn sẽ nhút nhát, hiền lành, dù cho anh ta hay cô ta có đang kiên cường chống chọi với căn bệnh ung thư. Hơn nữa, bạn cũng sẽ không thể ca ngợi và học theo một con bé hỗn láo với cả người mẹ đã không quản công đưa nó đi khắp các bệnh viện ở Nhật Bản chỉ vì nó bệnh tật.
Vậy thì “Vĩnh biệt Tugumi” mang gì tới cho người đọc? Là cách cảm nhận đầy đủ nhất về một con người, hay cụ thể hơn ở đây, là một cô gái, và rồi sau đó là một người phụ nữ. Dưới cái nhìn của Maria – nhân vật tôi – Tugumi không chỉ đáng ghét, đáng thương mà còn đáng yêu và đáng ngưỡng mộ: “Chỉ cần chịu được tâm địa xấu xí và miệng lưỡi độc ác thì chơi với Tugumi quả thật là thú vị.”  Tugumi cũng trở nên mềm mại khi yêu, trở nên bối rối khi cảm thấy gắn bó tình cảm với một con vật, trở nền dằn vặt khi cảm thấy “thời khắc” của mình đang tới. Tugumi đã nói “tình trường cũng như chiến trường”, dù thế nào cũng không thể để đối phương biết được điểm yếu của mình, vì thế cho nên người mà Tugumi tin tưởng nhất để có thể thể hiện sự yếu đuối của mình là Maria. Có lẽ bởi vì Maria là người duy nhất có thể khiến Tugumi nói ra hai chữ: “Xin lỗi”. Cũng chỉ có Maria mới có thể nói lên được lẽ tự nhiên nhất ở Tugumi: “Trong tâm hồn Tugumi có một tấm gương trong suốt và Tugumi chỉ tin tưởng vào những gì được phản chiếu trong tấm gương đó. Không bao giờ thử cân nhắc suy nghĩ”.
Maria mang tên của Đức Mẹ, cô tự nhận mình chẳng được thánh thiện như cái tên. Nhưng con người luôn bị ảnh hưởng bởi cái tên của mình, Maria dõi theo từng nhân vật xuất hiện trong cuộc đời cô bằng sự thấu cảm và kiên nhẫn. Sinh ra không có được sự “danh chính ngôn thuận” nhưng Maria luôn cảm thấy mình được nuôi dạy và lớn lên trong tình yêu thương của cha mẹ. Với Maria, mẹ cô “hoàn toàn không phải người mạnh mẽ nhưng nhiều khi mẹ cứ cố tỏ ra mạnh mẽ một cách vô thức”, hiểu vậy, Maria lớn lên mà không trải qua thời dậy thì chống đối. Một tính cách trái ngược hoàn toàn với Tugumi, tạo nên sự dung hòa tròn trịa.
Cũng không khó hiểu khi hình ảnh những người phụ nữ lại nổi bật hơn trong “Vĩnh biệt Tugumi”. Lý do dễ thấy nhất là bởi vì tác giả của cuốn sách cũng là một người phụ nữ. Nhưng đó dĩ nhiên không phải lý do chính, vì không phải nhà văn nữ nào cũng như vậy. Ở đây ta đang nói tới sắc văn của Yoshimoto Banana. Một sắc văn cá tính và nữ tính. Người phụ nữ trong văn của Banana dù là nhân vật chính hay phụ đều có tính cách không thể hòa lẫn vào đâu được, có lẽ phần nào khắc họa hình ảnh của chính nữ nhà văn ngoài đời thực: độc lập và bình thản. Người phụ nữ độc lập trong cách suy nghĩ, cách sống, cách yêu thương và bình thản đón nhận mọi thứ, bình thản bước trên con đường của chính mình. Những người phụ nữ của Banana Yoshimoto không bao giờ đi vào ngõ cụt. Với họ, yêu thương là một nhu cầu tự thân, tự nhiên như việc chúng ta ăn và thở, không phải một mối ràng buộc hay sự ban phát.
Đọc tác phẩm, dù là ai có lẽ cũng sẽ cảm nhận được trong tâm hồn mình cũng có một “Tugumi”, đang nhen nhóm, vẫn tồn tại hay đã không còn nữa. Bởi vì Tugumi đai diện cho mọi ngang bướng và bản lĩnh của tuổi trẻ. Nếu Maria là sự bao dung và ngô nghê thì Yoko lại là sự thấu hiểu và trầm mặc. Tuổi trẻ của mỗi người đều có đủ những tính cách đó, nhưng bởi vì chúng ta đều chưa tới ngưỡng của sự trưởng thành, nên “Maria” và “Yoko” mới chịu sự lấn át của “Tugumi”. Bởi vì có Tugumi mà buổi đi dạo đêm của Maria và Yoko mới trở thành chuyến phiêu lưu băng qua vách đá, tới bãi biển phía bên kia. Bởi vì là Tugumi, nên cái “hố đất báo thù” mới được âm thầm hoàn thành trong đêm và quyết tâm trả thù mới mãnh liệt đến đáng sợ như vậy… Cách làm của Tugumi có phần cực đoan, nhưng đã bắt đầu là sẽ không dừng lại. Giống như tuổi trẻ của chúng ta, sống như chẳng hề có ngày mai. Liệu đó có phải lý do Banana để cho Tugumi sinh ra trong một cơ thể bệnh tật? Những cá tính mạnh bạo đó, ngang tàng đó, đến một ngày, chúng ta sẽ phải học cách tiết chế chúng lại. Tugumi sẽ không còn xuất hiện thường xuyên nữa, bởi lẽ cuối cùng, chúng ta đều sẽ phải học cách gọt giũa “cái tôi” của bản thân trong các mối quan hệ xã hội.

“Chẳng phải kẻ ở lại mới là kẻ lo sợ bị lãng quên hay sao?”, chúng ta vẫn thường nghĩ như vậy. Nhưng đến một thời điểm, mỗi người cũng sẽ trở nên đồng cảm với Maria khi nhận ra sự thật này: “Tôi có cảm giác rằng tôi, người nếu thích thì chắc chắn có thể gặp bất cứ ai, nếu muốn thì có thể đi bất cứ nơi đâu trên trái đất, sẽ bị Tugumi, người chắc chắn không thể rời xa khỏi cái thị trấn bé nhỏ này, lãng quên. Vì Tugumi không quay lại quá khứ. Với Tugumi, luôn chỉ là ngày hôm nay.” 

Sunday, November 13, 2016

Gần 4 năm học đại học, hiếm thấy một niềm vui trọn vẹn, vui xong bao giờ cũng hẫng lại, lo nhiều hơn, cảm thấy từ giờ chắc sẽ chẳng bao giờ vui được tròn trịa.
Từ hồi vào đại học mình cười nhiều hơn, nhưng đến bây giờ lại cảm thấy như đang lãng phí nụ cười cho rất nhiều thứ vô ích. So với ngày xưa lúc đầu mặt lạnh, bây giờ cười nhiều hơn hóa ra lại buồn hơn, tệ nhất là chưa làm được gì cho bản thân cả, cả ngày chỉ vùi đầu vào những suy nghĩ vớ vẩn. Lười là một chuyện, nản lại là một chuyển khác.
Ước gì được quay lại thời cấp 2, cấp 3, cái thời thở ra những câu rất triết lí dù không hiểu sự đời, cái thời lo lắng chỉ nằm trọn trong tờ giấy thi :)

Monday, August 1, 2016

những ngày này cảm thấy một chút bức bối.
dạo gần đây mình cảm thấy hình như mình là một người không dễ có được niềm tin lâu dài, về cả chiều đi lẫn chiều lại. có lẽ là bởi vì mình cảm thấy khó tin tưởng một ai hoàn toàn nên họ cũng không thể tin tưởng mình hoàn toàn. đó là một sự có đi có lại.
bản thân mình có lẽ đòi hỏi một cách vô thức nhiều thứ dù có lẽ về mặt lý trí mình biết là mình không có và cũng không cần... chắc vì thế mà cảm thấy hụt hẫng nhiều, chỉ nhớ là đêm hôm ấy mình thật sự đã khóc; đó có lẽ là một lẽ dĩ nhiên thôi nhưng vừa sợ lại vừa lo ấy.
mình tự hỏi liệu rằng những người như mình có thể sống chung với người khác được hay không?

Tuesday, June 28, 2016

Một cơn mưa rào

Bản thân không nhớ lần cuối cùng tắm mưa là khi nào, nhưng hôm nay gần như là lần đầu tiên thực đứng yên dưới mưa, dầm mưa.
Bởi vì bình thường có lẽ là trêu đùa với bạn bè, là đang đi xe trên đường thì mưa,.. hôm nay mặc dù cũng đúng là dính mưa từ lúc trên đường thật, nhưng về nhà lại còn ra sân dầm mưa đến gần nửa tiếng ấy... Cảm giác rất lạ, rất lạ ấy.
Từ những ký ức vụn vặn ấn tượng nhất chắc là lúc bé tắm mưa ở quê với anh họ. Hai đứa lúc ấy chắc học cấp 1, được về quê tăm mưa, mưa xối xả, nhớ nhất là mưa đến mức dép trôi đi khắp đường làng,... Người anh họ hơn 10 năm không gặp, gặp rồi lại không nói chuyện. Hồi còn bé mình vẫn nghĩ anh họ ấy chắc sẽ chơi được, mà thực ra lúc gặp kiểu mình cũng mong chờ lắm, gặp rồi lại hụt hẫng mất 2 ngày trời...
Hồi cấp 2 cũng mưa lụt trôi cả dép. Hồi ấy cứ mưa to là cả đường Thụy Khuê dập dềnh sóng nước, đi tông đi học, xong bị trôi mất trên đường... Thế nào mà bố, trên đường đi làm nhặt được 1 cái, lúc đi làm về lại nhặt được 1 cái,  đúng 1 đôi trôi từ sáng... Từ nhà đến trường 1 con đường cùng 800m, nghĩ lại bây giờ vẫn thấy buồn cười.
Hôm nay mưa một mình, chỉ đứng yên để mưa ngấm vào quần áo, vào tóc, vào người,... Mưa rất lạnh, rơi vào mắt còn cay xè và đỏ ngầu. Mình cũng nghĩ là sẽ đứng dưới mưa và khóc, bởi vì dạo gần đây áp lực quá, thế nhưng chẳng khóc nổi, chắc tại mắt đau quá. Đứng yên rồi nhìn mưa rơi, rồi để mưa chảy thành dòng rơi xuống mặt đất, bằng một cách nào đó, thật sự như một sự giải thoát. Đến bây giờ vẫn có những chuyện không thể nói với ai, vẫn mãi chỉ có thể giữ trong lòng, nên mưa xuống kỳ thực rất thỏa mái.
Có một sự thật là: bạn không cần phải tỏ ra mạnh mẽ dưới cơn mưa, việc bạn đứng một mình giữa trời mưa thay vì vào nhà hay trú mưa cũng đủ điên dồ và mạnh mẽ rồi...


[ngủ quên bây giờ mới post được]

Monday, June 20, 2016

Viết trước nửa đêm

Ngồi liệt kê ra sẽ chỉ thấy thêm mệt mỏi. hôm trước mình nói với một người bạn rằng chúng ta không thể dùng một niềm vui này khỏa lấp cho nỗi buồn khác, đúng thế thật.
Dạo gần đây niềm tin vào bản thân cứ lung lay lung lay,
Nhưng dạo này cũng tự vui nhiều hơn, cũng tự biết góp nhặt những gì đáng yêu để dành...
...
Trên thế gian này, chẳng có gì là ngẫu nhiên cả, tất cả đều là tất nhiên.

Sunday, May 29, 2016

đến một giây phút mọi thứ đều trở nên tuyệt vọng...
khóc đến lần thứ bao nhiêu rồi vẫn mệt đến thế.
mỗi người một thế giới

Wednesday, May 4, 2016

Bố mẹ đã nuôi dạy chúng con rất tốt

[Lại là một buổi sáng khi các bạn "đồng nghiệp" đều đi hết, lại ngồi một mình trong phòng ngách và gõ lách cách. Mình quyết định không để buổi sáng trôi qua với những suy nghĩ và cảm xúc tiêu cực, nên thay vì chỉ lướt facebook vô định, thay vì làm tiểu luận một cách vô vọng, mình viết blog, bởi dù sao sắp tới mình cũng sẽ phải dùng chữ viết thật nhiều và những cảm xúc này sẽ chẳng bao giờ đến đúng lúc, nên hãy cứ viết ra khi còn có thể...]

Gửi bố mẹ, bố mẹ đã nuôi dạy chúng con rất tốt.
Gần 28 năm cuộc đời của chị Huyền và 21 năm cuộc đời của con, chúng con lớn lên, vẫn đang sống khỏe mạnh, đầy đủ, thậm chí có thể nói là dư thừa trong tình cảm của bố mẹ và gia đình. Điều đó là một niềm hạnh phúc. Vì vậy mà bố mẹ đã nuôi dạy chúng con rất tốt.
Con không thể phủ nhận một khuyết điểm quá lớn ở hai chị em con, đó là sự "hèn nhát", nói cho chính xác là sự "hèn nhát" khi đối diện với xã hội. Chị Huyền 28 tuổi, công việc chưa một lần ổn định, bây giờ lại thêm con nhỏ, cuộc sống có thể nói là vất vả và đôi khi con chắc chị ấy cảm thấy mệt mỏi, đến mức chỉ muốn ngủ và chẳng bao giờ tỉnh lại nữa. Con 21 tuổi và vẫn ăn bám bố mẹ. Bạn bè trang lứa nếu không đọc lập (bán độc lập) về tài chính thì cũng độc lập trong suy nghĩ và tư tưởng. Con vẫn mãi chậm lớn. Mọi thứ con nói ra đều khó thực hiện vì thiếu sự quyết tâm, thêm vào đó vài sợi phân tâm, con luôn lưỡng lự. Vì thế mà ngay giây phút này, con chẳng thể làm gì ngoài ngồi một chỗ đánh máy viết blog trong khi các bạn đều đi làm.
(giải thích thêm là con không hẳn là không làm gì, chỉ là một chút kém cỏi cộng với một chút kém may mắn, nhưng con không muốn nói rõ ở đây)
Chị Huyền và con đều kém giao tiếp, đều không khéo và đều bỏ lỡ những cơ hội đáng quý trong cuộc đời chỉ vì sự hèn nhát của mình. Vì thế mà con rất cáu khi chị không cho em bé tách mẹ, con rất cáu khi thấy em bé lúc nào cũng nhát nhát và lạ người. Vì con sợ mai sau em bé sẽ như con với chị... Con muốn em bé được đi học từ nhỏ, không phải học thêm những môn học nặng nề mà là tham gia các hoạt động ngoại khóa từ nhỏ, con muốn mai sau em bé không bị bỡ ngợ khi giao tiếp với mọi người... Bởi vì như người ta nói: "đường năm ở miêng", bình thường ta hiểu theo nghĩa đen, tức là muốn biết đường đi thế nào thì phải hỏi; nhưng con đã nhận ra rằng, ngay cả trong cuộc đời lời nói cũng dẫn ta tới rất nhiều con đường khác nhau theo cả chủ quan lẫn khách quan. Vì vậy, biết ăn nói là một điều vô cùng quan trọng...
___
Những con vẫn nghĩ rằng bố mẹ đã nuôi dạy chúng con rất tốt. Cả con với chị Huyền đều "nhát", nhưng con tự thấy hai đứa đều bản lĩnh. Con chắc chắn rằng cuộc đời chị Huyền đang rất mệt mỏi, nhưng chị gái con rất bản lĩnh, và chị không hối hận với cuộc đời chị đã chọn. Con dám chắc chị ý sẽ khó một mình chứ không như con, suốt ngày khóc với mẹ. Chị học giỏi và độc lập hơn con. Ngay từ bé đã thế và con chưa bao giờ thôi không ganh tị với chị vì nhiều thứ. Con không biết rằng con có thể được gọi là bản lĩnh không, nhưng con luôn biết rõ bản thân mình, đôi khi con quá đà, đôi khi con không suy nghĩ và đôi khi con trở nên tiêu cực, nhưng con tự nhận thấy bản thân con thay đổi để thích ứng cũng không tệ, và con tin vào khả năng quan sát của con, con tin vào sự xấu tính trong con sẽ có lúc cần dùng tới, và sự chân thành ngây ngô sẽ có lúc được người ta yêu thương mà giúp đỡ. 
Cả con và chị đều cứng đầu, đều dễ tự ái. Và bằng một cách nào đó, với con đó lại là một điều tốt. Con chỉ lắng nghe người con cảm thấy quan trọng, tính con thuộc dạng hay phân vân, nhưng không phải đứa "ai bảo cũng nghe". Chị em con đều rất biết lý lẽ.
___
Chúng con đều được bố mẹ yêu thương và bởi vậy, chúng con đối nhân xử thế bằng tình cảm. Con vẫn tin hai đứa con là những người sống tình cảm. 
Và bởi vậy đôi khi bố mẹ hơi nuông chiều chúng con. Bố chưa bao giờ đánh con kể từ lúc con bắt đầu nhớ mọi chuyện. Bố hiền và con cũng không sợ bố như những đứa khác sợ bố nó. Bố với con ít nói chuyện, nhưng bằng cách nào đó, mỗi lần nói chuyện với bố con đều muốn khóc. Bởi vì bố suy nghĩ và lo cho cả 2 chị em rất nhiều. Bố cứ âm thầm, âm thầm...
Mẹ dù có đâu mấy con cũng ít thấy mẹ khóc. Nhưng con thấy mẹ khóc khi hồi bé con năm viện hơn 1 tuần, lúc ấy còn bảo là sợ gì mà khớp đớp tim, gì mà van tim yếu. Mẹ khóc. Hồi hôm chị bị hen, mẹ cũng khóc. Lúc ấy chị mà có thấy thì chắc chị cũng chẳng để ý nổi nhưng nếu chị biết, chị phải hiểu rằng, trên đời này, chẳng ai yêu thương chị nhiều như mẹ, chẳng ai lo lắng cho chị nhiều như bố mẹ. Con chắc chị hiểu, cũng giống như con đang tự hiểu ra mọi chuyện.
___
Bằng một cách nào đó, bố mẹ có thể dạy cho chị em con tự giác được mọi chuyện, và càng lớn thì càng tự kiểm soát được (mặc dù hậu quả thì khó lường...) Con nhớ con không bao giờ cần mẹ ngồi học kèm, con nhớ con luôn là người tự tạo áp lực cho mình trong việc học thay vì bố mẹ.
Chị con là một người thích đọc, và bởi vì chị như thế nên con cũng thích đọc.
Bố con là một người cầu toàn, và dù con có lười đến mấy, cái tính cầu toàn cũng vẫn ăn vào máu.
Bố mẹ là những người sống nhẫn nhịn, vì thế chúng con cũng không thạo việc ganh đua trên đời.
___
Bằng một cách nào đó, hai chị em con ít khi nào làm phiền người khác bằng những ưu lo của mình. Nhưng những muộn phiền ấy, con tin rằng vẫn trăn trở bố mẹ cả đêm.
___
Dù thế nào, con vẫn luôn tin rằng bố mẹ đã nuôi dạy chúng con là những người tốt. Và dù sớm, dù muộn, con cũng sẽ tìm ra con đường cho mình. Chúng con không phải loại dễ bỏ cuộc mặc dù nhìn vào thường cảm thấy rất nản...
Dù có đi ngược lại với số đông, cũng vẫn quay trở về nhà...
___
P/S: Chúng ta sẽ ổn thôi chị gái à...