ban công mưa lâm thâm...
ngày thứ sáu thứ hai của học kì thứ hai năm thứ nhất đại học...
...
cảm giác dần trở lại, tuy bước đi có hơi chệnh choạng nhưng mong là sẽ dần lấy lại được nhip độ của mọi thứ công việc.
.
Sáng vừa rồi đi học tiếng Anh. phải lâu lắm rồi mới đụng đến tiếng Anh theo kiểu nghiêm túc- tức là có bài tập và có giáo viên đứng lớp- kì lạ quá. Vẫn bối rối như trẻ con tập nói. Tự cười vào sự ngô nghê của chính mình.
.
Lại sách vở. Nhanh thôi sẽ lại thi cử.
.
Quên việc ở đội máu. Lưu luyến nhiều về mảng sự kiện. Không hiểu sao bản thân rất rất muốn làm một người tổ chức sự kiện. Lên kịch bản chương trình, chạy sấn khấu, đứng trong cánh gà nhắc mọi người... thèm. Đấy có phải là sự nhen nhóm của một ngọn lửa nào đó không? Nếu có, liệu nó có đủ mạnh để tiếp tục cháy âm ỉ rồi rực lên như nó cần phải thế không? Trời đang mưa dai dẳng...
.
Hồi tối được học về tiếng động và âm nhạc trong phát thanh. Bập bẹ sử dụng Audobe audition CS6. Cười ngố. Nhưng mà thích, thích hơn việc học về phỏng vấn hay dẫn hiện trường. Bắt đầu lên tinh thần.
.
Có bài tập Tác phẩm báo chí. Để sáng tính. Giờ đang đêm đen.
.
Anh Thế Dũng Phát thanh K31. Anh rất tốt. Là kiểu người có thể sống chết vì nghề. Không giống kẻ không có ước mơ và định hình dự kiến. Anh khá con gái. Không phải kiểu điệu đà hay dịu dàng. Là kiểu nhẹ nhàng và hơi đanh đá. Anh rất tốt. Mong sự nghiệp sau này của anh sẽ thành công. Đó không phải lời chúc. Là lời khẳng định nhiều hơn. Từ sự cố gắng ấy, nhìn vào có thể khiến những người vô định cảm thấy mình quá nhỏ bé, hoặc là mình quá mơ ngủ. lười nhác là căn bệnh thể kỉ.
Chị Phương Anh cá sấu sắp ra khỏi đội máu. Chuyện sớm muộn. Mình cũng thế mà. Nhưng chị để lại nhiều bài học. Vô tình thôi... Mong là mình sẽ nhớ và nhớ mãi để luôn áp dụng những bài học ấy. Chị cũng sẽ thành công, rất thành công. Mong chị luôn hạnh phúc. Đó là lời chúc của em.
...
Những con người luôn cháy hết mình. Anh chị thật tuyệt. Đây là những lời sáo rỗng: "Em ước một ngày được như anh/chị...", khi thốt lên thật vô nghĩa. Nhưng lần đầu tiên nói những lời sáo rỗng này. Vì vậy mà nó có ý nghĩa riêng của nó...
.
Nhận được điểm thi học kì một. Tại sao con người luôn ganh tị vậy? Sự đố kị có mặt tốt riêng của nó, dùng nó như một liều thuốc cũng hay. Nhưng dễ nghiện, và quá liều sẽ dẫn đến nhiều sự tai biến khác... Cần phải cẩn thận.
.
Chuẩn bị làm phát thanh nội bộ rồi. Chẳng có cảm giác gì cả.
...
Khi buồn chán, tự mua vui bản thân bằng việc chúc tất cả mọi người ngủ ngon. Kẻ giết người hàng loạt thường lựa chọn đối tượng bất kì hoặc ngẫu nhiên để cuối cùng nhắm đến một chìa khóa cuối cùng. Chỉ cái đặc biệt mới là cái duy nhất. Tuy vậy, mục tiêu của kẻ sát nhân cũng đã hoàn thành.
Việc chúc ngủ ngon không dẫn đến chìa khóa. Gián tiếp. Và không thành công.
...
Hội chứng bấn loạn Shin... Thực sự đắm chìm trong thứ nghệ thuật ấy. Muốn là một phần của nó. Nhất định sẽ là một phần của nó.
...
Cảm giác muốn nắm bắt hết tất cả. Nói quá rồi. Kẻ lười vốn thích nói hơn làm. Tập làm đi!
.
Nhiều dự định quá. Ngủ mơ nhiều quá. Dù là nghĩa đen hay nghĩa bóng. Cần sống thực tế hơn
.
Con người giỏi lắm. Biết điều chỉnh cả tốc độ của thời gian. Ai cũng làm được mà chỉ có kẻ ngu mới không biết mình có thể làm gì thôi.
Đời đáng sợ nhất hai loại người: Một loại hoàn toàn không biết mình đang làm gì. Và một loại hiểu rất rõ hành vi của mình. Đều rất nguy hiểm.
.
Quên đi thì tốt.
Nhưng cứ để đấy để đôi khi cũng có thể nuôi dưỡng trí tưởng tượng một chút hoặc thủ dâm tinh thần.
Con người thiếu trải nghiệm mà chỉ sống bằng trí tưởng tượng đôi khi cũng thật đáng thương.
.
.
.
Chúc cậu ngủ ngon.
.
.
.
ban công mưa lâm thâm.
một cô bé tầm cấp hai cấp ba đạp xe vào lúc 12h đêm trên con đường vắng ngắt chỉ có tiếng mưa...
em thật dũng cảm.
mong em có thể sớm về nhà, ngủ một giấc thật ngon.
dù em đang phải chiến đấu trong trận chiến như thế nào, em cũng rất dũng cảm.
.
chúc em ngủ ngon.
.
.
.
ban công mưa lâm thâm.
xe đi qua để lại mã vạch trên tường.
đi cẩn thận.
.
.
.
chúc cậu ngủ ngon.
Friday, February 28, 2014
Thursday, February 27, 2014
cô ấy & anh ấy
Cô đung đưa nhịp chân
Anh nhẹ nhàng gật gù
đen đá và cà phê sữa.
"hello stranger
it seems so good to see you back again
how long has it been?
it seems like a mighty long time"
...
Cô đưa mắt nhìn xuống dòng xe cộ tập nập. lơ đễnh.
Anh ngước nhìn bầu trời u ám ngày không mưa. thẫn thờ
Phố cafe... mỗi cánh cửa là một thế giới.
Monday, February 24, 2014
một mocha và hai ly trà
cô nhà văn thích nhâm nhi mocha trước lúc đi ngủ.
cô viết nhật kí mỗi ngày cho dù đó chỉ là vài dòng tự nhắc nhở cho ngày mai.
không có tác phẩm nào của cô quá xuất sắc hay quá tầm thường. chúng đều có giá trị riêng nhưng lại không nổi bật. cô thích tự gọi mình là nhà văn dù cuốn tiểu thuyết đầu tay còn đang dang dở. không ai gọi cô là nhà văn.
cô nhà văn thích uống trà đen mỗi lúc sáng tác.
người yêu cô ngày còn yêu thường nói trà sẽ giúp kích thích sáng tạo. cô không còn yêu anh nhưng cô dần yêu trà. cô thích trà đen và đường đỏ, nhắm mắt mơ về một ngày nhìn thấy tiểu thuyết mình trên kệ của nhà sách. cô không ước mơ mình nổi tiếng. cô mơ cho những dòng chữ mình được đọc.
cô nhà văn uống trà xanh khi đang dịch sách.
công việc duy nhất giúp cô kiếm được tiền và giữ cho cô gần sách. mỗi lần dịch sách cô đều chau mày. chồng cô thường pha ấm trà xanh để bên bàn. cô không thích trà xanh nhưng cô yêu anh. trà xanh chan chát càng khiến cô chau mày. nhưng rồi cô lại mỉm cười tiếp tục công việc dịch sách...
cô viết nhật kí mỗi ngày cho dù đó chỉ là vài dòng tự nhắc nhở cho ngày mai.
không có tác phẩm nào của cô quá xuất sắc hay quá tầm thường. chúng đều có giá trị riêng nhưng lại không nổi bật. cô thích tự gọi mình là nhà văn dù cuốn tiểu thuyết đầu tay còn đang dang dở. không ai gọi cô là nhà văn.
cô nhà văn thích uống trà đen mỗi lúc sáng tác.
người yêu cô ngày còn yêu thường nói trà sẽ giúp kích thích sáng tạo. cô không còn yêu anh nhưng cô dần yêu trà. cô thích trà đen và đường đỏ, nhắm mắt mơ về một ngày nhìn thấy tiểu thuyết mình trên kệ của nhà sách. cô không ước mơ mình nổi tiếng. cô mơ cho những dòng chữ mình được đọc.
cô nhà văn uống trà xanh khi đang dịch sách.
công việc duy nhất giúp cô kiếm được tiền và giữ cho cô gần sách. mỗi lần dịch sách cô đều chau mày. chồng cô thường pha ấm trà xanh để bên bàn. cô không thích trà xanh nhưng cô yêu anh. trà xanh chan chát càng khiến cô chau mày. nhưng rồi cô lại mỉm cười tiếp tục công việc dịch sách...
Sunday, February 23, 2014
những đoạn hội thoại
ngón tay cái rồi ngón tay cái, ngón tay trỏ chồng lên ngón tay trỏ, ngón tay giữa ngón tay giữa, hai ngón áp út, hai ngón út...
...
- Lạnh nhỉ...
- Sao không đeo găng tay?
- Vì thích tay tê lại...
- Mình không thích như thế.
- Nhưng mình thích.
...
- Mẹ thích cái bánh hôm qua đấy!
- Hôm nào làm tiếp mang sang, mẹ thích là được rồi. Bố thì sao?
- Bố không thích ăn ngọt.
- Vậy lần sau làm bánh không đường.
- Đừng làm bánh không đường. Bố có thể thử ăn một miếng mà.
- Ừ...
...
- Hôm nay trời không mưa đâu. Đi đi mà...
- Buồn ngủ lắm.
- Tỉnh dậy đi. Muốn ăn bánh trôi tàu không?
- Muốn ăn cháo sườn.
- Vậy mình đi.
...
- Đừng buông ra trước nhé?
- Ừ.
- Nhưng cứ thế đến khi nào?
- Đến khi nào ngủ quên mất...
- Mình sẽ chờ cho tới lúc ấy.
- Đừng chờ đợi gì cả. Mặc kệ nó đi.
...
- Sao không khóc?
- Có thể khóc sao?
- Muốn mình ôm không?
- Có thể ôm sao?
- Giờ thi khóc đi nào.
...
- Đam mê là gì thế?
- Là ngọn lửa một khi đã cháy là sẽ cháy mãi.
- Sao nó không cháy trong mình.
- Nó sẽ cháy thôi... hãy kiên nhẫn...
...
- Đừng buông tay ra nhé?
- Nếu buông tay, mình sẽ nói.
- Ừ...
...
- Đó là một công việc tốt mà. Sao lại bỏ?
- Vì ngọn lửa ấy không cháy.
...
- Mình sẽ không buông tay đâu. Nhắm mắt lại đi.
- ...
- Đừng cười nữa, trả lời đi!
- Ừ...
...
ngón tay cái rồi ngón tay cái, ngón tay trỏ chồng lên ngón tay trỏ, ngón tay giữa ngón tay giữa, hai ngón lấp lánh, hai ngón út...
...
- Lạnh nhỉ...
- Sao không đeo găng tay?
- Vì thích tay tê lại...
- Mình không thích như thế.
- Nhưng mình thích.
...
- Mẹ thích cái bánh hôm qua đấy!
- Hôm nào làm tiếp mang sang, mẹ thích là được rồi. Bố thì sao?
- Bố không thích ăn ngọt.
- Vậy lần sau làm bánh không đường.
- Đừng làm bánh không đường. Bố có thể thử ăn một miếng mà.
- Ừ...
...
- Hôm nay trời không mưa đâu. Đi đi mà...
- Buồn ngủ lắm.
- Tỉnh dậy đi. Muốn ăn bánh trôi tàu không?
- Muốn ăn cháo sườn.
- Vậy mình đi.
...
- Đừng buông ra trước nhé?
- Ừ.
- Nhưng cứ thế đến khi nào?
- Đến khi nào ngủ quên mất...
- Mình sẽ chờ cho tới lúc ấy.
- Đừng chờ đợi gì cả. Mặc kệ nó đi.
...
- Sao không khóc?
- Có thể khóc sao?
- Muốn mình ôm không?
- Có thể ôm sao?
- Giờ thi khóc đi nào.
...
- Đam mê là gì thế?
- Là ngọn lửa một khi đã cháy là sẽ cháy mãi.
- Sao nó không cháy trong mình.
- Nó sẽ cháy thôi... hãy kiên nhẫn...
...
- Đừng buông tay ra nhé?
- Nếu buông tay, mình sẽ nói.
- Ừ...
...
- Đó là một công việc tốt mà. Sao lại bỏ?
- Vì ngọn lửa ấy không cháy.
...
- Mình sẽ không buông tay đâu. Nhắm mắt lại đi.
- ...
- Đừng cười nữa, trả lời đi!
- Ừ...
...
ngón tay cái rồi ngón tay cái, ngón tay trỏ chồng lên ngón tay trỏ, ngón tay giữa ngón tay giữa, hai ngón lấp lánh, hai ngón út...
Saturday, February 22, 2014
không đề
cứ tự hỏi không biết có bao nhều người sẽ đọc những dòng này...
và bao nhiêu trong số họ sẽ đánh giá...
kiểu như...
viết ra chỉ vì muốn tự mình trách móc hoặc tự than thở hay an ủi vậy thôi... người ta nghĩ gì. không biết. không thể quản được.
...
sự mệt mỏi chưa được thích nghi đúng thời điểm.
hay là chưa chuẩn bị sẵn sàng để nhập cuộc lẫn nữa.
...
shock.
giống như chênh lệch múi giờ vậy.
.
cần nhiều hơn những hình tượng.
.
và bao nhiêu trong số họ sẽ đánh giá...
kiểu như...
viết ra chỉ vì muốn tự mình trách móc hoặc tự than thở hay an ủi vậy thôi... người ta nghĩ gì. không biết. không thể quản được.
...
sự mệt mỏi chưa được thích nghi đúng thời điểm.
hay là chưa chuẩn bị sẵn sàng để nhập cuộc lẫn nữa.
...
shock.
giống như chênh lệch múi giờ vậy.
.
cần nhiều hơn những hình tượng.
.
Monday, February 17, 2014
những cảm xúc khác nhau lắm ở mỗi thời điểm...
đọc lại cái post review 2013...
thấy mình của năm ngoái hừng hực mong chờ, mãnh liệt lắm những cảm xúc tưởng như sẽ cháy hết mình với mọi việc...
giờ ngọn lửa đã tàn rồi sao cô gái?
http://constant613.blogspot.com/2013/12/2013-review.html
thấy mình của năm ngoái hừng hực mong chờ, mãnh liệt lắm những cảm xúc tưởng như sẽ cháy hết mình với mọi việc...
giờ ngọn lửa đã tàn rồi sao cô gái?
http://constant613.blogspot.com/2013/12/2013-review.html
Subscribe to:
Posts (Atom)