Tuesday, September 29, 2020

IN MY LIFE ~ I LOVE YOU MORE

Mình biết mình đã tự nhủ điều này thật nhiều, thật nhiều, tham gia các khóa học để tự cứu chữa, để yêu thương bản thân, nhưng vẫn là sự bế tắc. Khi lý thuyết nói bạn phải quay lại, phải giải phóng bản thân khỏi những cảm xúc tiêu cực để cảm thấy bình yên với nó. Mình cũng muốn lắm, muốn lắm, nhưng lý trí mình quá mạnh, bức tường bảo vệ quá dày. Và mình nhận ra, tất cả những gì mình có thể làm là tin tưởng vào dòng chảy thời gian, rằng dòng nước yêu thương mình sinh ra mỗi ngày sẽ dần làm tan đi bức tường băng ấy, dần dần, từng ký ức một. Mình chọn cách yêu thương mình của hiện tại, để bản thân thật bình tâm với chính mình của bây giờ, rồi nhờ bạn ấy quay lại yêu thương những "mình" của ngày xưa.

Và mình quyết định thả trôi, thả trôi những ngày tháng ấy. Hôm nay, nghe bài hát này của The Beatles, mình thấy nhẹ nhàng. Những ngày tháng ở Orion hiện lên không còn là sự tiếc nuối, không còn là sự tức giận và tủi thân nữa, chỉ là những cảm xúc nhẹ nhàng và thật nhiều yêu thương. Nếu có thể, mình muốn quay lại, gõ vào đầu mình của khi ấy mấy cái, rồi lại ôm bạn ấy thật chặt, thật chặt, nhắc nhớ bạn ấy rằng bạn ấy đã làm rất tốt, rất tốt rồi và chẳng có gì phải hổ thẹn cả. Bạn ấy của khi ấy, là bạn ấy tuyệt nhất.

Ngày ấy cũng đến, ngày mà mình không còn cay cú khi nghe một số Dear được đựng trong chiếc bình mới, ngày mà mình không còn bật khóc khi nhớ tới cảnh đi thang máy một mình lúc 11h đêm vào 27, 28 Tết. Mình thấy thương mình những ngày ấy, và bạn ấy, vẫn rực rỡ một cách kỳ diệu.

Trong tất cả, trong cuộc sống này, tớ yêu cậu nhất, bản thân "mình" ạ!

Tuesday, April 21, 2020

Mục tiêu ngày hôm nay: Không nghĩ tới từ "chán"; không nghĩ tới chuyện làm thế nào để kết thúc tất cả.

Thursday, April 16, 2020

Sáng nay ngủ dậy, bỗng dưng thực sự muốn chấm dứt cuộc sống này. Làm thế nào bây giờ?
Thật sự muốn yêu thương thế giới này, thật sự muốn yêu thương bản thân...

Friday, April 3, 2020

Nhật Ký Con Quỷ_06_200403

    Rồi em sẽ lại quay lại vòng luẩn quẩn ấy thôi...
    Em tự nhận thức mình sai, nhưng chẳng biết mình sai ở đâu; tự biết mình đau khổ nhưng lại mặc kệ mọi thứ trôi đi; tự dằn vặt nhưng lại tự vùi mình sâu mãi.
    Có cơ hội nhưng tự em lại chặn nó lại, bằng những nỗi đau cực đoan của mình.
    ...
    Mình phải làm gì đây?

Thursday, April 2, 2020

Nhật Ký Con Quỷ_05_200402

     Những ngày duy trì một vài dòng theo đúng quy tắc, ngủ trước 23h và cố gắng 3 bữa. 
     ok đã gần 1 tuần sau khi bảo cần phải nghiêm túc thay đổi. 
     Thực ra hôm nay được nghĩ, cảm thấy cũng khá nhẹ nhõm, không ngủ dậy quá muộn, ngủ trưa cũng chỉ một chút, xem máy tính, tv cũng không ngồi mãi, chiều tối đi xe lên bà ngoại thăm ông bà với mẹ. Tối về cái là nấu ăn, rửa bát là vừa hết buổi tối. Dù không thực sự làm thêm được gì, học thêm một thói quen tốt lành mới, nhưng cũng bớt đi cảm giác bứt rút, tội lỗi quen thuộc mỗi khi dùng lãng phí thời gian ngày nghỉ.
     Cũng chán rồi, cái cảnh thời gian cứ thế trôi qua còn mình cắm mặt vào màn hình xem này nọ, tất cả là do mình muốn trốn chạy những suy nghĩ lo lắng, nhưng càng cố dùng cách cực đoan này quên đi, lúc vô thức lại bất an kinh khủng. Tự mình cảm nhận được giá trị của bản thân, điều này mình vẫn không biết nên bắt đầu từ đâu. 

Wednesday, April 1, 2020

Nhật Ký Con Quỷ_04_200401

     Ngoài việc ngủ đúng giờ, ngày đủ 3 bữa thì thực chưa làm được gì nhiều. Cảm giác vẫn rất tệ hại và tội lỗi mỗi buổi sáng ngủ dậy. Suốt những khaorng thời gian ngồi làm việc cũng cảm thấy không có chút bình lặng. Thậm chí còn cảm thấy tệ hơn. Hôm nào sáng ngủ dậy, đêm qua không mơ gì tới công việc thì còn nhẹ đôi chút, đáng sợ nhất là khi đang ngủ, cơ thể, não bộ tự cảm nhận được sắp tới giờ dậy, liền lay động một chút ý thức tỉnh giấc trước, và chút ý thức đó điều hướng những suy nghĩ mơ hồ trong giấc ngủ tới chuyện công việc, rồi cứ thế không biết mơ hay thực. Ám ảnh.
     Hay là mình bỏ? Ừ, bỏ thì lấy gì mà nuôi thân? Ừ rồi thì dạo này mình cảm thấy tụt dốc tới mức như một đứa học sinh cá biệt được kèm cặp, chăm chăm sửa từng chút; đôi khi mình không thể bình tĩnh nhìn lại được, lại ảnh hưởng tới thời gian của người khác, cảm thấy rất tệ.

Tuesday, March 31, 2020

Nhật Ký Con Quỷ_03_200331

    Hôm nay dậy lúc 7h40, ăn đủ 3 bữa, đến giờ cơm tối xuống chuẩn bị đồ ăn, làm việc nhà, cảm giác nhấc người khỏi khu vực máy tính có phần thoải mái, đặc biệt là đầu gối đỡ mỏi.
    Dạo này làm việc trong trạng thái hoàn toàn không biết mình làm gì, giống như mọi thứ đều nằm ngoài tầm kiểm soát. Ám ảnh, vẫn khá là ám ảnh, chưa biết làm thế nào để thoát ra cả.
    Ngoài đường vắng tanh, Hà Nội phong tỏa, cách ly toàn xã hội trong vòng 15 ngày, không hẳn là lo sợ, nhưng cảm giác u tối chẳng tránh khỏi.
    Có lẽ thói quen ngủ trước 23h vẫn là thói quen dễ duy trì nhất hiện tại.
    Cố gắng!

Monday, March 30, 2020

Nhật Ký Con Quỷ_02_200330

     Hôm nay, vẫn là dậy muộn. Thực ra, lúc ngủ dậy mình chưa thực sự nghĩ nên làm gì, nên lại vì thế mà ngủ, cần phải có kế hoạch hơn mới được.
     Hôm nay mình làm việc có nghiêm túc hơn, ăn sáng, trưa, tối đủ 3 bữa. Cố gắng vào thói một chút.
     Dạo này ngồi máy tính nhiều, lại ngồi tầng 3, mẹ lúc nào cũng nói. Muốn giải trí, nhưng chẳng biết điều tiết kiểu gì.
     Hôm nay nghe được "Cô ấy nói với tôi", chẳng hiểu sao đọc tới lời hát lại khóc. Nghe một list nhạc của "con trai", lâu rồi chẳng nghe và cập nhật tình hình, thần tượng nhỏ bé đã vượt qua sự trưởng thành tầm thường rồi. Âm nhạc cũng khiến lòng người chùng xuống, có sức nặng lắm.
     Chắc phải tập thể dục lại thôi.
     Đi ngủ!
     

Sunday, March 29, 2020

Nhật Ký Con Quỷ_01_200329

     Từ hôm nay mình quyết định mỗi ngày lưu lại một chút, tự nhắc nhở bàn thân. Bởi vì từ hôm nay mình quyết định phải thay đổi, từng cái một, từng chút chút thoát khỏi "con quỷ" đang ngày một lớn dần, nuốt lấy tâm hồn mình. 
    Con quỷ ấy bắt đầu hiện hình từ khoảng tháng 6, tháng 7 năm ngoái; tất nhiên nó đã phôi thai từ rất lâu rồi, từ khi mình còn là một đứa nhóc tiểu học ấy. 
Lần đầu nó manh nha xuất hiện, thực ra là từ khoảng đầu giai đoạn         Lớp 12 của mình, nó khiến mình trở nên cực đoan, luống cuống và hoang sợ trong hầu hết nhưng trường hợp mà thực ra cũng "bình thường thôi". Tất nhiên trượt đại học ai cũng lo sợ, nhưng hồi ấy mình rất tiêu cực, lúc nào cũng ám ảnh, lần đầu tiên trong đời bị điểm 2, rất tệ. Hình như chưa muốn "Chết đi cho rồi", nhưng cuuxng tới mức "Cuộc đời không biết sống về sau ra sao???"
     À, lùi thêm chút thời gian, hình như vào năm cấp 2, mình không nhớ rõ lớp mấy. Nhưng mà có một bài kiểm tra đầu năm, mình trong cơn hoảng loạn sợ điểm kém, thậm chí còn lấy cả bài bạn chép rồi nói dối cô là nộp hộ. Kết quả thì đương nhiên giáo viên không bị lừa rồi. 
     Vào đại học xong, con quỷ ấy vẫn âm thầm công phá mình từ bên trong. Vốn tưởng bản thân đã thay đổi từ một kẻ nhút nhát, sợ sệt đám đông thành một Lớp Phó Học Tập, rồi Trưởng Ban Biên tập, rồi Phó Chủ nhiệm CLB vừa tự tin vừa có bản lĩnh. Cuối cùng phát hiện, vì sự tồn tại của con quỷ ấy, mình thực ra càng ngày càng cực đoan, càng ngày cáng rời xa sự dũng cảm thực sự mình cần tới. 
     Đại học mình bắt đầu uống rượu, đi chơi về muộn lại còn say, gây chuyện rồi tự cho mình tửu lượng tốt, luôn tự tin tới vậy. Xảy ra bao chuyện, vần không thực sự cắt đứt được. Nào mẹ khóc bạc cả đầu, nào vào viện, nào đâm xe,.. Con quỷ ấy, dần trở thành một "mình" cực đoan, một nỗi ám ảnh về mặc cảm tội lỗi không thể dứt bỏ.
     Con quỷ ấy, cho tới bây giờ cũng không hẳn biến mình thành kẻ xấu, nhưng nó trở thành một nhân cách hèn kém trong con người mình. Và giờ đây, sau hơn nửa năm thực sự xuất hiện, nó trực tiếp cho mình nhìn thấy sự tồn tại của nó, còn khiến mình ngày ngày mụ mị đầu óc. Càng ngày càng trượt xuống vách vực sâu. Giống như người phụ nữ trong CURVE, run rẩy hít từng hơi thở, lấy dũng khí đẩy mình lên, cuối cùng, vì một cơn mưa rào mà bất lực rơi xuống, bị nuốt gọn.
Mình vẫn luôn nhận thấy sự tồn tại của nó. Nhưng càng ngày mình càng để nó tự tung tự tác, tới mức quá kiểm soát. Lồng ngực mình đau nhói và chân tay không còn sức lực, não lạnh ngắt như thế nhận thức đang mộng du ở một thế giới song song, nhìn thấy mình đấy mà không phải mình.
     Mình, không muốn bị nuốt gọn, bởi vì mình sợ cảm giác sống mà không nhận ra mình đang sống. Nó còn đáng sợ hơn là cảm giác muốn chết. Không phải là sự phản kháng bất lực, mà là sự buông xuôi. 
    Mình, muốn chấm dứt những chuỗi ngày ác mộng theo đúng nghĩa đen. Một năm nay không đêm nào mình ngủ ngon thực sự. Khoảng 1, 2 là dùng thuốc, rồi những hôm say không mơ được một giấc mơ nào, còn lại toàn là sự ám ảnh về thất bại trong công việc, trong tất cả. Không một giấc mơ nào thoát khỏi sự ám ảnh đấy. 
    Mình, những lúc mong manh thoát khỏi con quỷ đó, vẫn mạnh mẽ nghĩ rằng mình sẽ ổn, rồi thời của mình sẽ tới. Cuối cùng chỉ một đoạn thời gian ngắn, đã cảm thấy bứt rứt, muốn vứt bỏ tất cả.
     Không thể chết được, mình chỉ có thể sống. Nhưng nếu không muốn sống như vậy, mình chỉ có thể thay đổi. Hình như nói câu muốn thay đổi đã từ 3 năm trước, giờ nhìn lại bản thân vẫn hèn nhát tới vậy, vẫn là không giữ lời. Chẳng qua là vì lời hứa chẳng thực sự được tôn trọng. Mình trước giờ toàn sợ ánh mắt người ngoài đánh giá, chưa một lần nghiêm túc coi trọng cảm xúc của mình, cái gì cần, cái gì nên làm. 
     Tất nhiên mình sợ rằng vẫn chỉ là lời nói đầu môi, nay nói vậy mai lại thôi hôm sau tính. Nên mình muốn mỗi ngày tự viết lại mọi thứ, tự nhắn nhủ tới bản thân: "Chúng ta rồi sẽ làm được thôi. Rồi sẽ ổn."
     Vốn muốn đổ lỗi cho con quỷ ấy, nhưng thực chính là nó bị mình nuôi lớn, làm cho hư, rồi không khống chế được. Tự mình, phải làm.
     Điều đâu tiên của ngày đầu tiên: Đi ngủ trước 23h.


Sunday, March 8, 2020

1. Chỉ định xem Someday or One day vì nam chính cười đẹp và được khen cốt truyện nhiều plot twits đỉnh. Thế mà cuối cùng hết phim cảm thấy day dứt và ám ảnh trong đầu, còn có cảm giác hơi sợ nữa. Vì xem phim buổi đêm. 
2. Cả ngày chủ nhật không thể làm được gì, một tuần nay cảm giác bị rút cạn năng lượng, nghĩ tới chuyện đi làm thậm chí còn muốn khóc, thứ 7 trốn việc ở nhà còn chẳng thèm đụng tới một chút việc gì, cảm giác như đi trên mây, mắc cạn. 
3. Bởi vì thích nam chính cười đẹp nên tìm hiểu, thấy toàn đóng phim chính kịch, tâm lý khá nặng, lại quyết định xem tiếp một movie một series nữa của Hứa Quang Hán. Diễn thật biết cách lấy cạn cảm xúc của người ta. Hoặc cũng thêm một phần bản thân đang vô cùng nhạy cảm nữa.
4. Trong Nowhere Man có bài hát, khiến người ta mãi không dứt khỏi nỗi hoài nghi bản thân. Tra ra là A note to my fifty-year-old-self. 
"Dù vật đổi dời, xin đừng lớn lên, trở thành người mà bạn không ưa."
5. OST Nowhere Man là do HYUKOH hát.
6. OST của Someday or One day cũng rất hợp để phát vào một ngày trời hơi hanh nắng và có gió nhẹ như hôm nay.
7. Ngày mai không muốn đi làm.
Đã đến lúc cần làm gì đó rồi, cần nghiêm túc làm một việc, sống chết theo đuổi một việc. Cần sống dũng cảm hơn thế này.
Đã qua gần 1/4 năm 2020 rồi, vẫn bế tắc, vẫn tự huyễn hoặc bản thân nhiều điều. Mọi thứ không hề ổn cho dù ta có đứng yên. Mọi thứ không thể ổn nếu như ta đứng yên.
...
Những ngày rồi mới nhận ra bản thân rất hèn yếu, người ta hỏi gì cũng không thể tự tin, chắc chắn mà trả lời. Mãi như vậy, sẽ không sống nổi mất.
Không nên chần chừ nữa rồi, đã đến lúc rồi, đến lúc rồi.
...
Còn những 3/4 năm nữa, năm 2020 không thể cứ thế mà trôi qua được, phải khác, phải sống với một tâm thế khác, phải chắc chắn, ít nhất là với sự lựa chọn của mình.
...
Không phải là mắc kẹt, mà là phá bỏ cái kén của con nhộng.
Dù là bướm hay ngài, cánh khô rồi nhất định sẽ phải bay.
Hãy bay thật tự tin, thật tự nhiên như chính là từ bản năng.
...
Nhất định!

Wednesday, June 26, 2019

Ngoài kia có cơn gió thổi

Trời tháng 4, thế mà gió thổi lạnh ngắt. Rùng mình. Tầm này ra Hồ Tây ngồi ăn kem chắc thú.
Con đường đầy bụi, sỏi đá lẫn lộn, người với người chen nhau đợi đèn đỏ. May mà trời chẳng mưa.
Tôi nhớ cái thời mà chẳng biết xấu hổ, sáng ngủ trương cả người, chiều mở mắt xin tiền đi chơi. Ngày ấy, cứ năm mươi, một trăm nghìn rút cái là nhanh lắm. Hừ, một thói quen thật tệ hại.
03... Nổ máy. 02... 01... 00.
Dòng suy nghĩ vẩn vơ lại theo lớp bụi đường cuộn về phía sau bánh xe.
Ở một thành phố xa lạ, những con người xa lạ, một sự lựa chọn hoàn toàn xa lạ. Sẽ kết thúc về đâu đây? - Tôi nghĩ. Lại đèn đỏ. Điện thoại rung, tin nhắn đến. Hừ, lại hoãn.
Đèn vẫn chưa chuyển xanh. Tôi tới đây để làm gì nhỉ? Để bắt đầu lại.
Đây là lần bắt đầu thứ mấy rồi nhỉ?
03... Nổ máy. 02... 01... 00.
Đi qua ước mơ đầu tiên, đi qua ước mơ thứ hai, rồi ba, rồi bốn.
Dừng xe, tắt máy. Tôi thở dài nhìn cánh cổng nhỏ màu xanh dương. Tới nơi rồi.
Mở cửa bước vào, tôi đoán đây là Kết Thúc.
- Chào cậu, cậu có phải là Kết Thúc không?
- Hừm, đừng mất công tìm cái tên dở hơi đó, hắn lại đi công tác rồi, không bao giờ ở văn phòng đâu.
- Nhưng tôi cần gặp Kết Thúc có chuyện gấp!
- Chuyện gấp duy nhất có thể gặp được Kết Thúc là chuyện sinh tử.
- Ơ.
- Thôi về đi!
- Về đâu được chứ? Tôi đã tiêu hết tiền cho chuyến đi này rồi!!!
- Về Bắt Đầu Lại.

Các bạn ạ, tao biết tao muốn làm gì rồi.

6 năm trước, 18 tuổi, lúc ấy thi đại học vô cùng căng thẳng, nhưng thi xong rồi, đỗ rồi lại chẳng biết mình sẽ làm gì trong 4 năm tiếp. Cứ thế lười biếng suốt 4 năm.

2 năm trước, 22 tuổi, lúc ấy mới tốt nghiệp cũng vô cùng căng thẳng. Tìm được việc rồi lại trở nên ẩm ương, trở nên khó chịu và đỏng đảnh với cuộc đời. Hồi ấy đâu biết, ăn mày còn đòi xôi gấc. Làm được 5 tháng thì nghỉ hẳn 4 tháng ở nhà, cứ thế qua đi 1 năm chẳng lên được bậc nào, thậm chí còn tự phụ, còn chẳng coi ai ra gì. Nhìn lại thấy mình khi ấy thật thùng rỗng nên kêu rất to.

1 năm trước, 23 tuổi, lúc ấy mới đi làm lại cũng vô cùng căng thẳng. Nhưng công việc và  con người khiến mình trở nên kém đề phòng, lại vùi đầu vào mà quên mất rằng mình còn những thứ khác phải làm, kỹ năng khác cần biết. Cứ thế là một đứa trẻ vui đùa tung tăng trong tòa lâu đài của mình, không màng tới thế giới.

1 tháng trước, 24 tuổi, lúc ấy chuẩn bị nghỉ việc cũng vô cùng căng thẳng. Làm thế nào bây giờ? Nhận ra một năm qua mình đã bỏ quên nhiều thứ. Nhận ra rằng chẳng có tòa lâu đài mộng mơ nào có thể tồn tại mãi cho mình ngủ vùi trong công việc mà mình cho là chỉ thế thôi là quá đủ.

1 ngày trước, 24 tuổi, chuẩn bị nhảy việc sau 1 tháng thử việc, cực kỳ căng thẳng. Biết thế nào là đúng, thế nào là sai? Muốn bắt đầu làm tất cả, muốn bù đắp lại tất cả khoảng thời gian trống kia. Chỉ sợ không kịp, chỉ sợ bản thân mình quá yếu đuối. Cứ sợ thế thì bao giờ mới làm được đây...

6 năm trước, chỉ lo sợ trượt đại học. Đỗ rồi lại chẳng học cho tử tế.
2 năm trước, chỉ lo sợ thất nghiệp. Có việc rồi lại chẳng làm cho tử tế.
1 năm trước, chỉ lo sợ con đường đi sẽ tận. Bắt đầu lại rồi chẳng thể giữ vững tinh thần.
Sau này, liệu có thể học cách chịu trách nhiệm cho những sự lựa chọn của mình tốt hơn được không?

4 năm đại học không hề gọi tên được mơ ước của mình. Giờ 24 tuổi, có thể gọi được công việc mình muốn lại sợ mình không kịp.
Mỗi người, đều có dòng thời gian riêng của mình. Mất 4 năm thì đánh đổi lại bằng 4 năm. Từ từ, bình tĩnh, mọi người vẫn bên cạnh, vẫn nhắc nhớ rằng mình được yêu thương.
Các bạn ạ, tao biết tao muốn làm gì rồi. Nhưng tao sẽ giữ riêng cho mình thôi, nói hết ra mất thiêng mất. Nhưng dù thế nào nào các bạn vẫn ở bên tao mà đúng không? Các bạn sẽ phân tích cho tao, có cả chửi, có cả thất vọng nữa. Tao, mỗi khi bấp bênh nhất chỉ cần gặp các bạn thôi, chẳng nói câu gì tao cũng thấy vững lòng. Tao mất bình tĩnh, muốn nhanh nhanh chóng chóng học nhiều thứ, làm nhiều thứ, tham lam và sợ sệt. Các bạn sẽ là người vừa giữ tao lại, vừa cả ủng hộ tao nữa. Tao, sao mà cảm ơn hết đây.

24 tuổi, bắt đầu lại từ đầu.
Bình tĩnh. Đừng sợ sệt. Đã thích rồi, thì sẽ không sai!

Wednesday, June 13, 2018

Hiện tại, các cậu hạnh phúc chứ?

Tớ thì có, hiện tại thì là như vậy.
Cũng giống như mọi nỗi buồn, ngay cả niềm vui tớ cũng muốn bản thân phải ghi nhớ chúng, nên tớ ghi lại những gì tớ đang cảm nhận.
Tớ, không vui, chỉ là tớ hạnh phúc. Vì mỗi ngày tớ đều có thể cảm nhận được đầy đủ những cảm xúc của bản thân mình, và chấp nhận chúng. Ví dụ như hôm nay, tớ rất mệt, cả không khí ở công ty cũng không được vui vẻ cho lắm, nhưng đến cuối ngày, khi tớ lại làm ra được một sản phẩm mà cái tâm tớ đặt ở trong đó. Tớ mỉm cười, vậy là đủ.
Cậu, kiếp này đã nhỡ sinh ra làm con người rồi, thì phải tận hưởng trọn vẹn hết cả niềm vui và nỗi buồn của kiếp người. Không thể cứ mãi phủ nhận những cảm xúc tiêu cực được. Phải không nào?
Tớ, luôn nghĩ rằng rất hiếm người đọc self-help mà thực sự thành công, nói đúng hơn là nghe theo những gì trong đó nói. Bởi vì, tớ luôn tin rằng, cậu sẽ không thể nhận ra được điều gì quan trọng, điều gì không hay có những quyết định bước ngoặt trong cuộc đời nếu cậu không thể tự mình nhận ra chúng, bằng cách trải qua những vấp ngã, tự mình trải nghiệm những đau thương, và cả niềm vui dù ngắn ngủi. Cậu, có nghĩ thế không?
Tớ, là một người sống theo cảm xúc của chính mình, nhưng lại thường xuyên bị ảnh hưởng từ người khác. Tớ, là một người như vậy đấy. Vì vậy tớ lại là một đứa dễ bị hiểu nhầm, đôi khi không được coi trọng và công nhận, hay đơn giản, chỉ là tớ quá phân vân nên chẳng thể diễn tả bản thân một cách trọn vẹn. Nhưng, tớ vẫn muốn những người tớ quan tâm hạnh phúc. Chẹp, làm thế nào nhỉ...
Tớ, không tin vào những người truyền cảm hứng. Đương nhiên, họ tồn tại, chỉ là với một người như tớ, họ không có tác động mạnh mẽ gì. Quay trở lại với việc cậu chẳng thể nghe lời người khác để tốt lên được. Cậu phải tự hiểu bằng chính những suy nghĩ, những cảm nhận của chính cậu. Vì vậy, tớ là một người tồi tệ, ừ, và tớ tin rằng tớ đang tốt lên...
Cậu này, tớ bây giờ đã hiểu được cảm giác tiêu tiền cho những người mình yêu thương có ý nghĩa như thế nào. Tớ, muốn mua cả thế giới cho gia đình và mấy đứa bạn tớ =))) Đùa đấy nhưng tớ vẫn cần tiết kiệm nhỉ =))))
Cậu, sẽ chẳng thể sống vì niềm vui của người khác mãi được, nên cũng không thể mong ai đó nhận lấy nỗi buồn của cậu. Điều đó, gần như là không thể. Họ, ngay cả khi họ sẵn sàng, cũng chắc gì đã có đủ sức mạnh để gánh vác nỗi buồn ấy của cậu.
Tớ, dạo gần đây không muốn kể nhiều về những mệt mỏi của mình. Không phải vì tớ chịu đựng được hay vì tớ cố giấu. Chỉ đơn giản là tớ biết tớ có thể tự giải quyết được chúng, tớ, sẽ sống có trách nhiệm với tất cả những cảm xúc của tớ. Và nếu thấy không ổn, tớ sẽ tìm tới người tớ tin tưởng. Tớ, nhìn bề ngoài là người vui vẻ và dễ dãi. Ừ, và đúng thế đấy, nếu vui cho người khác, tớ rất dễ bị hùa theo. Mặc dù vậy, tớ rất ghét đám đông hay hội họp đông người. Bởi vì suy cho cùng, tớ cũng không thể hòa nhập với họ, chi bằng chẳng tham gia thì hơn. Đúng không nào? Tớ, hiện tại cảm thấy hạnh phúc vì được là một đứa ngớ ngẩn vớ vẩn như vậy đấy.
Bởi vì, điều quan trọng là, khi cậu nhắm mắt sau một ngày, cậu biết cậu đã cho đi những gì có thể và được nhận lại yêu thương.
Nếu không, thì là bởi vì cậu chưa thực sự để tâm vào đấy. Hoặc, điều mà cậu đang làm là không xứng đáng...
Ôi, nói thế thôi chứ tớ đang cảm thấy có một số việc cần và muốn làm mà vẫn rối như tơ vò ấy. Nhưng, tớ vẫn sẽ cố gắng đi tiếp. Nhỉ?
Cậu, cũng thế nhé!

Yêu thương!

Wednesday, April 25, 2018

Trời mưa ngày giỗ, chúng mình deep một chút

Các cậu biết điều gì là hãm nhất trong tình bạn không?
Chính là sự so sánh đấy!
Thật sự!
Tuần vừa rồi gì đó, tớ có dựng một chương trình radio, nội dung đại ý là tâm sự của một bạn nữ, bạn ấy có một cô bạn thân lúc nào cũng rực rỡ, và thế quái nào mỗi lúc bạn nữ này thích ai thì người ấy cũng quay ra thích bạn thân của nữ chính! ._.
Mình thấy hơi ba chấm =)))
Nghĩ lại mấy cái tình bạn của mình, mối tình (bạn) dài lâu nhất bây giờ là gần 12 năm nhỉ... và nó dài vcl được như thế là vì bọn mình không so sánh nhau. Một khi cậu xuất hiện ý nghĩ so sánh cậu với bạn thân cậu, về bất kì điều gì: ngoại hình, gia đình, tiền bạc, tính cách, các mối quan hệ khác,... là tình bạn ấy coi như vứt đi. Vì không so sánh, nên mỗi đứa mình một kiểu, chẳng đứa nào giống đứa nào, hợp lại thành một tổ hợp 3 đứa dị =))) mà cũng vì không so sánh nên chúng tớ mới chơi 3 người được với nhau. Cậu thấy đấy, nếu mà cứ chỉ nhìn vào sự lệch pha rồi suy nghĩ mãi, chắc "kiềng 3 chân" này vỡ từ lâu rồi ấy. Bọn tớ thoải mái đi 2 đứa riêng với nhau mà không sợ đứa kia tủi thân, xong rồi nói xấu gì sau lưng cũng táng lại thẳng vào mặt y hệt,... vì chúng tớ chẳng so sánh tình bạn của chúng tớ với nhau.
Ví dụ cụ thể hơn nhé. Tớ là một đứa "thần đèn" thực sự, dạng như kiểu thân thiết yêu quý với tớ một thời gian là kiểu gì cũng có thính rồi có thể là người yêu các cậu ạ! Ờm, dù tớ hay trêu trêu mấy cái đấy nhưng mỗi lúc các bạn kể thính cho tớ thì tớ cũng hơi tủi =))) dạng "tao có đâu mà mày chia sẻ, hỏi ý kiến như thật!". Hay kiểu, nghĩ trong đầu mình cũng có xấu xí, có nhạt nhẽo thế đâu mà không ai nhòm ngó nhỉ? Nhưng mà không hiểu sao, con ranh bạn thân tớ kể hết với tớ, từ thính đến bả, từ chuyện ngu ngốc đến chuyện ngu ngốc hơn, tớ vẫn thấy bình thường. Nếu không muốn nói là thi thoảng thấy vui vui =))) Ít thì bạn mình không mất giá, huhu! Nhưng thật ấy, kiểu, chuyện của nó là chuyện của nó, vấn đề là nó vui hay buồn thôi chứ không phải mình có hay không giống nó ấy =)))

À đấy lại nói chuyện yêu đương, tớ không GATO gì cả, đã nghĩ thông rồi =))) Vì nghĩ cho thật chính xác thì tớ không có nhu cầu. Tớ vẫn còn lông bông, và như một chị quen biết nói là vì tớ vẫn còn giống trẻ con 8, 9 tuổi, hoóc môn sai sai gì đó =)) Chắc thật. Cũng khá đơn giản các cậu ạ. Con gái đến tuổi trưởng thành, thiết nghĩ dân gian có thể dùng từ hơi thô kệch là "động đực" thì nó phải điệu, phải biết chăm sóc bản thân, tút tát ngoại hình gì đó... Tớ thì, thôi chán chả muốn nói!
=)))
Nhưng tớ khá vui với tớ của hiện tại, tớ được làm công việc mà tớ thích, được ở cạnh mấy con bạn ế mà tớ yêu, có gia đình, bố mẹ, chị gái rồi cháu gái các kiểu, cuối tháng rồi chuẩn bị làm thẻ ngân hàng lấy tiền huuhuhu, lấy tiền rồi đi mua truyện tranh, truyện chữ... cuộc đời tớ bây giờ rất hoàn hảo rồi =))))

Thế đấy, giờ tớ lại thèm làm việc một chút! ._. 

Saturday, March 3, 2018

123 cái sự ngu ngốc

Một tuần mệt não, mặc dù hôm nay là thứ 7 nhưng cảm giác như mai là thứ 2 vậy...
Tuần rồi hầu như ngày nào cũng ra đường, đi đi về về. Tâm trí hơi hoảng loạn, tại sao nhỉ?
Có người bảo tính cách những người như mình thuộc dạng cả thèm chóng chán, có khả năng, năng lực nhưng chẳng bao giờ dốc sức dốc lòng vì một cái gì cả...
Mình thấy không sai. Hôm nay mình nhớ lại 3 điều khiến mình tự nhiên muốn cốc vào đầu mình một cái...

(1) Câu lạc bộ Phát thanh ngày xưa tham gia.
Ờm, nói ngày xưa thì hơi quá nhưng cũng gọi là thì quá khứ rồi.
Đó là những chuỗi ngày rực rỡ của mình thời đại học, nhưng nghĩ lại thì đúng là đáng ra mình có thể dốc hết tâm sức hơn nữa, để mọi thứ tốt đẹp hơn nữa. Mình đã thất bại trong việc gắn kết mọi người, thất bại luôn cả việc vực dậy và truyền cảm hứng.
Hôm ấy đứa em bảo, chị có công nhận là bọn em làm được những gì chị không làm được không, chỉ biết gật đầu cười ngu ...

(2) Công việc chính thức đầu tiên sau tốt nghiệp.
Mỉa mai thay là mình vẫn luôn chán ghét mấy sản phẩm của công ty ấy, kỳ thực là bây giờ cũng không có quá thiện cảm. Nhưng mình thực sự thấy bạn vào sau thay mình đã làm rất tốt, kiểu, từ ảnh chụp tới bài viết có tâm hơn hẳn... bỗng nhiên thấy mình lố bịch. Kiểu rõ là muốn ra đi hiên ngang nhưng thành ra lại giúp người ta trút bỏ một gánh nặng.
Mình không có suy nghĩ là thiếu mình thì công ty không làm gì được hay kiểu như mình là nhân tài công ty mà không giữ thì công ty thiệt. Nhưng lúc mình đi, mình thực sự nghĩ mình ít ra cũng làm được điều gì đó cho thấy mình có tiềm năng, nhưng bởi vì sếp mình chỉ "ok em" một câu gọn gàng như vậy thôi. Nên mình nghĩ với công việc tới, có lẽ mình phải cố gắng hơn nữa.
Nhưng nói thật là mình không hối hận khi nghỉ việc ở đó chút nào. Môi trường ở đó khá dễ chịu, con người cũng về cơ bản là thân thiện, đãi ngộ so với người chân ướt chân ráo như vậy là vô cùng tốt. Thế nhưng, người ta vẫn chia tay dù đối tượng có hoàn hảo thế nào cơ mà.
Mình chỉ tiếc vì mình không thực sự nghiêm túc thôi, chứ không tiếc công việc ở đó.
Một bài học vì cái sự hời hợt...

(3) Công việc đầu tiên bị loại trực tiếp.
Nếu như cố gắng hết sức rồi mà bị loại, người ta sẽ thấy ấm ức thay vì tiếc nuối. Còn với công việc vừa rồi, mình nghĩ là mình tiếc vì đã không cho bản thân một cơ hội.
Tại sao nhỉ? Vì mình có một cái "tôi" quá lớn.
Thực đấy.
Nói sao nhỉ, mình không cho người ta cơ hội đánh giá mình là bởi mình sợ rằng những lời người ta nói sẽ khiến mình chùn bước. Hầu hết mọi người, lạc quan mà nói, sẽ vì những lời chê bai, góp ý mà từ từ tiến bộ lên. Mình thì hơi ngược lại. Đương nhiên khen ngợi quá đà xong phủ lấp cái chưa được là không nên, mình cũng không phải người chỉ thích sống trong lời ngọt ngào, nhưng kiểu tính cách của mình khá ngang ngược, nên người khác nói, đa số mình sẽ phản bác.
Do vậy một phần mà mình có yêu cầu cao (ở mức độ bản thân mình đặt ra) với những sản phẩm mình làm. Một đứa cẩu thả nói ra được câu này cũng hơi ngượng nhưng vì mình rất ghét bị người ta bắt lỗi nên mới như vậy. Kỳ thực mình là đứa lầy lội tới mức sát giờ mới làm việc nhưng lại là người ngốn rất nhiều thời gian vì cứ cân đi chỉnh lại mọi thứ. Ngược đời thế đấy.
Vì thế mà trong buổi phỏng vấn vừa rồi, mình đã quyết định như vậy.
Vấn đề là ngay cả khi trong đầu mình cứ tự vấn phải nắm lấy cơ hội, phải thử phải cố... cuối cùng vẫn chẳng chiến thắng được bản năng ngu ngốc.
Mang tiếng là bỏ phỏng vấn nhưng cũng là lần đầu tiên trượt test trực tiếp trước mặt nhà tuyển dụng. Một kiểu ngu ngốc =)))



123 cái sự ngu ngốc

4 LÝ DO NHẤT ĐỊNH PHẢI XEM “ANNE WITH AN E”

Có 2 lý do mình viết bài viết này, hoặc 3...
(1) Mình có apply vào một trang tin phim ảnh, và có một bài test về review phim, ờm, hình như mail gửi từ thứ 3, nhưng vì một số tâm trạng và hoàn cảnh đưa đẩy mà mình lầy tới tận giờ mới viết. Thực tình thì đến bây giờ mình cũng không có hy vọng gì là mình sẽ được nhận (ờm, dù đấy là công việc part - time). Dù không có deadline nhưng lầy cho tới tận cuối tuần thì chắc bên tuyển dụng họ cũng không ưng. Nhưng mình vẫn viết, vì ít ra mình nên hoàn thành nốt. 
(2) Mình có cảm giác viết trên blog này tự nhiên hơn. Mong là như thế này sẽ dễ hoàn thành hơn, vì mình om gần tuần rồi, mình thấy cũng rất tệ ấy  =))
(3) Đây thực sự là một TV series rất đáng xem của Netflix. Mình thích thứ 2, sau Sense8 =)))
_____

[Sau khi hoàn thành bài viết, mình có xem lại và kiểm tra thông tin thì thấy các tình huống của "Anne with an E" đều được khai thác từ trong nguyên tác, ít nhất là một số tình huống mình nghĩ là không có, vì mình có thử đọc một vài đoạn tóm tắt của các cuốn tiểu thuyết khác trong loạt tiểu thuyết về Anne tóc đỏ. Vì thế mà mình biên tập lại và up lên một bản mới, kèm hình ảnh.]
 _____

"Anne" hay còn có tên là "Anne with an E" là một TV series của Canada, phát sóng trên Netflix bắt đầu từ ngày 19/03/2017. Season 1 của phim bao gồm 7 tập. 7 tập của season 1 kết thúc theo mình thì là hơi tiếc nuối nhưng gọn gàng và đúng lúc.
Bộ phim được dựa theo tiểu thuyết "Anne tóc đỏ ở chái nhà xanh" của nhà văn Lucy Maud Montgomery, sáng tác năm 1908. Đây không phải lần đầu tiên hình tượng Anne tóc đỏ hay cuốn tiểu thuyết được dựng thành phim, nhưng với "Anne with an E" thì thực sự là một hơi thở mới.
Theo mình thì có 4 LÝ DO CHÍNH không nên bỏ qua TV series này.

1. Tạo hình nhân vật Anne:

(Amybeth McNulty trong vai Anne Shirley)

Nhân vật Anne tóc đỏ đã có rất nhiều phiên bản từ người đóng tới phim hoạt hình, nhưng dường như phải tới phiên bản của năm 2017 thì mới thực sự là " hoàn hảo", "từ trong truyện bước ra".
Miêu tả Anne tóc đỏ trong truyện là một cô bé 13 tuổi gầy gò, tóc đỏ, mặt đầy tàn nhang,... nói chung là "xấu xí"; tính cách thì kỳ quái, đặc biệt thích cường điệu và lãng mạn hóa mọi thứ, miệng thì nói không ngừng nghỉ. Một Anne như thế, mãi đến năm 2017 mới thực sự được lột tả một cách hoàn hảo trong "Anne with an E".
Những diễn viên vào vai Anne trước đây không tạo cho mình được cảm giác "xấu xí một cách thu hút" như Amybeth McNulty (nữ diễn viên vào vai Anne trong "Anne with an E" ). Họ, nếu như không quá xinh xắn so với Anne thì gương mặt cũng bị hiền, hoặc trông họ đầy đặn hơn miêu tả. Anne của "Anne with an E" rất chân thực, chính là một có bé mồ côi 13 tuổi đã chịu đựng nhiều khổ sở trước khi tới với chái nhà xanh, một gương mặt "xấu xí" với nụ cười tươi sáng và hồn nhiên đến kỳ lạ. 

2. Diễn xuất của các diễn viên:
Khoảng 1800 cô gái đã tham gia thử vai cho vai diễn Anne Shirley. Amybeth McNulty (16 tuổi) đã được lựa chọn vì khả năng mang lại nhưng đối thoại "có sức nặng, bùng nổ và đẹp đẽ". Diễn viên Walley-Beckett miêu tả Amybeth bằng các tính từ "tỏa sáng"," trong sáng", "thông minh" và "đầy cảm xúc". 
Kết hợp với tạo hình "xấu xí", lối diễn xuất của Amybeth đã mang tới một Anne vô cùng quái dị nhưng đầy sức hút. Một Anne tóc đỏ của Avonlea.
Bản thân Anne tóc đỏ đã chẳng khác nào một diễn viên rồi, bởi vì cuộc đời thực của cô bé không phù hợp với trí tưởng tượng đáng kinh ngạc của cô nên hầu như Anne lúc nào cũng sống trong một thế giới ảo mộng của mình. Những trải nghiệm từ khi còn bé, qua các nhà nuôi khác nhau tạo nên một cô bé 13 tuổi kiên cường và có một sức sống mãnh liệt. Amybeth đã lột tả được một Anne nhiều màu sắc đến như vậy. Từ ánh mắt lấp lánh khi đi qua "Đường trắng hân hoan"; rồi ánh mắt bàng hoàng khi bà Lynde gọi cô là con bé tóc đỏ xấu xí; ánh mắt tuyệt vọng khi không thể  tiếp tục làm bạn với người bạn thân nhất; hay ánh mắt mạnh mẽ, quyết đoán khi đối đầu với Gilbert trong trận chiến học hành, thi cử;...  Cả cái cách cường điệu hóa mọi thứ cũng y hết Anne trong tiểu thuyết. Amybeth McNulty cho thấy tiềm năng diễn xuất đáng mong chờ.

Cậu diễn viên sinh năm 2000 này có thể đã quen mặt khán giả hơn trong phim "20th century women", đóng chung với Ella Fanning.
Nếu như Amybeth McNulty là phiên bản Anne "xấu xí" nhất thì Lucas Jade Zumann chính là Gilbert đẹp trai nhất. Từ ánh mắt, nụ cười đều vô cùng ấm áp, có lẽ chỉ có Anne mới không gục ngã trước vẻ đẹp ấy.
So với trong tiểu thuyết, nhân vật Gilbert của "Anne with an E" có nhiều đất diễn hơn. Tuy Lucas chưa thực sự tỏa sáng về mặt diễn xuất, nhưng lại thể hiện được một Gilbert vừa tinh nghịch, láu cá, lại vừa biết suy nghĩ và ân cần. Đối mặt với một Anne lạnh lùng, những tia ấm từ Gilbert là một điểm nhấn ngọt ngào cho bộ phim. Đây cũng là một yếu tố khiến người xem chờ đợi trong season 2 của phim.


(Lucas Jade Zumann và Amybeth trong Anne with an E )

[Dàn diễn viên gạo cội]
Bên cạnh diễn xuất mới mẻ của dàn diễn viên trẻ, "Anne with an E" cũng có sự góp mặt của những diễn viên gạo cội, giống như sự bảo chứng cho bộ phim, đồng thời là người dẫn dắt cho lớp diễn viên mới. Có thể kể đến là diễn viên Geraldine James trong vai Marilla Cuthbert và diễn viên R. H. Thomson trong vai Matthew Cuthbert - anh em nhà Cuthbert đã nhận nuôi Anne về chái nhà xanh.

3. Bối cảnh phim:


Đúng theo nguyên tác, bối cảnh phim được quay tại Đảo Hoàng tử Edward, một tỉnh bang thuộc Canada. 
Khung cảnh phim có lúc tươi sáng, có lúc âm u, nhưng dù thế nào, đảo Hoàng tử Edward cũng hiện lên đẹp như trong tranh vẽ. 
Màu sắc khung cảnh đều làm nền cho tâm trạng nhân vật một cách xuất sắc. Từ cảnh Anne vui sướng chạy trên đồng cỏ, đến tuyết phủ trắng xóa vào ngày cha của Gilbert mất. Vẻ đẹp của thiên nhiên càng được làm nổi bật trong những cảnh quay Anne một mình, tận hưởng mọi ngóc ngách thơ mộng của Avonlea. "Đường trắng hân hoan", "Hồ nước lấp lánh", thung lũng đầy hoa và lấp lánh ánh mặt trời, cảnh sắc rực rỡ khiến bộ phim trở nên vô cùng tươi đẹp.
Mỗi một tập phim đều mang lại cảm giác của tác phẩm điện ảnh.



4. Tình huống phim bất ngờ, khó đoán biết:
Mặc dù được chuyển thể từ cuốn tiểu thuyết "Anne tóc đỏ ở chái nhà xanh", nhưng ngay cả những bạn đọc trung thành nhất của loạt truyện về Anne tóc đỏ cũng sẽ phải bất ngờ về những biến tấu của biên kịch và tò mò chờ đợi những diễn biến tiếp theo của phim.
Đầu tiên phải kể đến câu chuyện của Anne và Gilbert. So với trong truyện, Anne và Gilbert của "Anne with an E" có nhiều tương tác hơn và những tình huống giữa hai người họ cũng thú vị hơn. Thay vì xuất hiện là một kẻ khó ưa như trong truyện thì Gilbert lại trở thành "ân nhân” của Anne ngay trong lần đầu gặp. Và sau đó, Gilbert cũng nhiều lần đứng ra bênh vực Anne với bọn trẻ học cùng trường.
Tiếp theo là những tình huống đưa ra để thử thách gia đình Cuthbert. Chi tiết Anne nói những điều mình biết về mối quan hệ yêu đương của người lớn với bọn trẻ học cùng không được khai thác trong tiểu thuyết, nhưng trong "Anne with an E " thì sự phát triển của chi tiết đó lại tạo nên tình huống để bà Marilla khẳng định tình yêu thương của mình với Anne trước mọi người.
Ở đoạn kết phần 1 có lẽ là phân đoạn khiến khán giả tò mò nhất. Sau khi ông Matthew mất thì chái nhà xanh rơi vào cảnh nợ nần, khó khăn. Nhà Cuthbert đành phải mở dịch vụ cho thuê trọ. Tuy nhiên hai người khách đầu tiên tới chái nhà xanh lại là hai kẻ đã cướp số tiền bán con bò cái của nhà Cuthbert từ tay đứa bé làm thuê. Vậy sự xuất hiện của họ ở chái nhà xanh sẽ dẫn tới những tình huống, câu chuyện nào?
“Anne with an E” không viết lại câu chuyện về Anne, không đi ngược lại với nguyên tác,  những dữ kiện có trong loạt tác phẩm này được khai thác và sắp xếp lại để tăng kịch tính cho bộ phim. Cùng những tình huống tưởng như quen thuộc trong tiểu thuyết lại trở nên mới lạ và khó đoán biết trong phim. Đó là một trong những lý do khán giả chờ đợi season 2 của phim.



(Anne và dì Marilla Cuthbert )


          Season 2 của “Anne with an E” đang được tiến hành sản xuất và sẽ hoàn thành vào cuối năm 2018.

______





Stand by me - Stand by me

Đây là bài viết thứ 2 mình sẽ gửi cho bên trang phim, ờm, vì mình cũng không rõ sau này mình có review phim nữa không, nên tạm cứ để mấy post này ở "linh tinh"...
Bài này chắc sẽ ngắn hơn, vì mình thấy không cần viết quá nhiều cho bộ phim này.
___

Điều tuyệt vời nhất trên thế giới này là những kẻ điên chơi với nhau. Điều tuyệt vời ấy thường xảy ra khi bạn đang trong giai đoạn trẻ còn học đòi làm người lớn.


Hôm trước mình có nghe lại bài "Stand by me" của Ben E.King và post lên facebook. Một người bạn bình luận rằng nếu nghe bài hát này thì chắc chắn là phải xem bộ phim cùng tên. Vậy là mình tìm xem "Stand by me". 



Một bộ phim Mỹ sản xuất năm 1986. Không hẳn là kiệt tác, nhưng là một bộ phim trọn vẹn về nội dung, ý nghĩa, hoàn toàn không có chi tiết nào thừa thãi. Âm nhạc và cảnh phim rất hòa hợp.


Phim kể về 4 cậu bé 12 tuổi trong một nhóm bạn thân thiết, họ sắp bước sang những năm học trung học và chuyến đi trong phim là chuyến đi cuối cùng họ có với nhau trước khi dần xa cách nhau trong tương lai.

4 đứa nhóc muốn trở thành anh hùng, là những người đầu tiên phát hiện ra các chết của một cậu bé cùng độ tuổi ở bên bờ sông, gần đường ray. Vì ý nghĩ rất trẻ con ấy mà 4 người lên đường đi tìm cái xác. Và suốt cuộc hành trình thì cũng là những hành động vô cùng trẻ con. Nhưng rồi chúng cũng là những ký ức đẹp nhất của đời người.

Phim được dẫn dắt qua lời kể của Gordie Lachance, người mà sau này trở thành nhà văn và viết về câu chuyện của 4 người họ bởi vì cậu ấy "cạn ý tưởng" ... Gordie Lachance là một đứa trẻ lập dị, một đứa em sống dưới cái bóng quá lớn của người anh trai đã mất. Mùa hè năm 12 tuổi, cậu trở thành vô hình trong mắt cha mẹ, hoặc là cậu nhận ra cậu đã luôn vô hình như vậy, bởi vì người anh trai tuyệt vời đã không còn trên đời. Gia đình Lachance cũng là gia đình duy nhất xuất hiện đầu đủ trong câu chuyện, bố mẹ của những người còn lại cũng chỉ được nhắc tới qua lời kể của Gordie. Gordie không ghét anh trai mình, câu yêu thương anh mình, trân trọng món quà của anh trai, vì cậu biết anh trai của cậu cũng yêu thương cậu, và cổ vũ tài năng của cậu. Dù con đường họ đi không giống nhau. Anh chị em trong cùng một nhà là như vậy. Người em sẽ luôn nhìn thấy cái bóng của anh chị mình, dù họ tốt hay xấu. Tuy nhiên là anh chị em nên sẽ hiểu nhau và bênh vực nhau theo cách mà cha mẹ không thể nhìn ra được. Cha của Gordie đã quá kỳ vọng vào người anh chơi bóng bầu dục mà quên đi tài viết lách của cậu em. Gordie đã khóc khi nhìn thấy xác chết vì nhớ tới anh trai, và rồi cảm thấy đau khổ khi nghĩ rằng cha ghét mình. Nhưng Chris đã nói một câu rất hay rằng: "Ông ấy không ghét cậu, ông ấy chỉ không hiểu cậu mà thôi". Gordie nói mình là một đứa lập dị, Chris không phủ nhận, bởi vì: "Ai cũng lập dị cả".


Nhắc tới nhân vật Chris, một đứa con nhà Chambers, có nghĩa mặc định là một đứa hư hỏng. Đây có thể coi là thủ lĩnh của nhóm 4 người bạn. Có lẽ bởi vì cậu ấy lớn lên trong gia cảnh "khắc nghiệt" hơn mấy đứa bạn, mà cũng "đầu gấu" hơn, nên là thủ lĩnh. Nhưng vai trò của Chris là giảng hòa nhiều hơn là dẫn dắt. Cũng dễ hiểu, bởi vì một nhóm 4 đứa con trai tuổi 12 thì cãi nhau nhiều hơn là cần được dẫn dắt để làm một điều gì đó lớn lao. Chris không phải một kẻ độc đoán thích ra lệnh. Ngược lại với hình ảnh của Ace Merrill, gã thủ lĩnh của nhóm đầu gấu trung học có anh trai của Chris. Chris thân nhất với Gordie trong nhóm bạn, cũng đóng vai trò là người dẫn dắt Gordie. Giữa hai người bạn này có rất nhiều phân đoạn thú vị. Đoạn Chris và Gordie tranh luận về tương lai của Gordie, nhiều người nghe tới đoạn Gordie quạu và gọi Chris là bố sẽ nghĩ hai đứa sắp đánh nhau đến nơi rồi, nhưng rồi Chris lại nói rằng, cậu sẵn sàng thay thế bố mẹ của Gordie để chắc chắn rằng Gordie sẽ đi đúng con đường có thể phát huy tài năng của mình, nếu như bố mẹ cậu không chịu nhìn ra điều đó. Nhưng cậu bé chững chạc ấy cũng chỉ mới 12 tuổi, và đứa bé 12 tuổi sẽ bật khóc khi bị giáo viên lừa dối. Chris lớn lên và vẫn giữ mình là một người biết hi sinh vì người khác.




Hai đứa trẻ khác trong nhóm bạn là Teddy và Vern. Vern là đứa bắt đầu chuyến đi, vì nó nghe lỏm được chuyện cái xác từ anh trai nó. Một đứa trẻ hay lo sợ và vì chuẩn bị để nổi tiếng mà mang cả lược trong chuyến đi thay vì đồ ăn. Teddy là đứa kỳ quái nhất trong 4 đứa, suýt bị bố nó giết chết và bị ông làm cháy nguyên một bên tai. Thế nhưng Teddy vẫn sẵn sàng đánh nhau với bất kì ai nói xấu bố nó. Gordie đã cảm thấy kì lạ vì tình yêu của Teddy dành cho bố. Bởi vì có Teddy và Vern mà nhóm bạn trở nên hoàn hảo. 


Kết quả của chuyến đi không trở thành một điều gì quá quan trọng, bởi vì cuộc hành trình của 4 người đã có quá nhiều kỉ niệm, và rồi sau này họ cũng sẽ chỉ nhớ về những gì xảy ra trên đường thay vì điều họ đã làm với cái xác.


Nói bộ phim không có lấy một chi tiết thừa thãi là bởi vì mọi chi tiết đều rất bình đẳng. Chúng khắc họa nên tính cách từng nhân vật. 4 đứa nhóc hút thuốc sau bữa ăn và tận hưởng vị thuốc như người lớn, và rồi lại nói chuyện về những nhân vật hoạt hình như những điều bí ẩn quan trọng của cuộc sống. Bởi vì với những đứa trẻ này, mọi điều ngớ ngẩn đều là để tận hưởng cuộc sống. Giống như khi Chris cáu với Teddy rằng đừng nghịch nữa, hãy hành động đúng tuổi của mình đi và Teddy nói rằng cậu đang hành động đúng tuổi của mình: "Tớ là một thiếu niên, tớ là người trẻ trung. "

Còn về bài hát chủ đạo "Stand by me", chỉ nghe nhạc không sẽ nghĩ là một bài hát về tình yêu, nhưng khi đã xem phim rồi thì mới hiểu rõ là nói về tình bạn. Là khi mọi người bảo bạn điên, bạn chấp nhận những điều đó, vì bạn biết bạn không điên rồ một mình. 


Những người bạn khi bạn gặp ở tuổi 12, bạn sẽ chẳng thể nào có được những người bạn như thế sau này. Dù bây giờ họ còn ở bên bạn hay không.

_______\

Mình kết thúc phần review ở đây. Thấy cũng hơi lãng xẹt nhưng kệ nhé =))

Đây là link bài hát "Stand by me": https://www.youtube.com/watch?v=pHa4pvspCqc

Saturday, January 27, 2018

Bút kí của Tử Thần


“Tôi có quyền hủy hoại bản thân” – Young – Ha Kim, một cuốn sách giống như “bút kí của Tử Thần” vậy.
Chưa đầy 200 trang chữ, đủ sức cứu rỗi một tâm hồn, hoặc hủy hoại nó. Tùy ở người đọc quyết định. Một cuốn sách nguy hiểm, bởi vậy nó mới cám dỗ…
Đóng cửa, cách biệt với những huyên náo của trận Chung kết lịch sử, chìm vào trong một thế giới khác. Một cuốn sách có thể đánh cắp của bạn bao nhiêu thời gian trong thế giới thực tại ấy?
Giống như dòng chảy của dòng sông ấy, dòng sông mà linh hồn phải đi qua trước khi đến âm tàng địa phủ, sông gì nhỉ? À, Sông Styx. Đọc xong một mạch, cảm giác chỉ muốn ngủ một giác thật sâu. Quả không lừa người khi nói đây là một tác phẩm hư cấu khó tiếp nhận. Nó không khó hiểu, mà là khó đồng cảm. Những người đang cảm thấy tràn trề nhựa sống, vô cùng yêu đời sẽ không thể “nuốt”  nổi cuốn tiểu thuyết này.
Mặc dù không thể khóc, nhưng cảm giác như nỗi cô đơn được xoa dịu. Nhờ có “tôi”. Một tư vấn viên hoàn toàn khác biệt với những tư vấn viên thông thường. Người thu thập đau khổ của kẻ khác, trân trọng chúng, khiến nỗi buồn có cảm giác bình đẳng với tất cả những cảm xúc “tích cực” khác. Xuất hiện, âm thầm bên cạnh, thiết lập một mối rằng buộc – hợp đồng, ở lại với bạn tới giây phút cuối cùng, một người tôn trọng sự giải thoát mà bạn lựa chọn.
Với những người nghĩ tới cái chết thường xuyên, “tôi” là hiện thân của Thần Chết. Nhưng liệu so sánh như vậy có công bằng không nhỉ? Bởi vì trong mắt mọi người, Thần Chết chẳng phải là kẻ đi tước đoạt sự sống sao? Ở đây, “tôi” khéo léo trao cho khách hàng của mình quyền quyết định. Trả lại cho họ “quyền tự hủy hoại bản thân”.
Kẻ làm nghệ thuật sợ hãi chính tác phẩm của mình, người khao khát cảm nhận sợi dây máu mủ mơ hồ, người tìm kiếm sự xoa dịu bằng cách bỏ trốn thật xa. Tới đâu nhỉ? Bắc Cực cũng chỉ là một “tảng băng trôi”…
Những bức tranh, những liên tưởng. Chẳng phải là một kẻ nghiên cứu hội họa, bỗng dưng lại cảm thấy sức cám dỗ chết người của những tác phẩm còn sống ấy. Cuốn sách một lần nữa làm được những gì nó muốn. Khiến người khác muốn “tự hủy hoại mình”.
Hoặc không?
Đâu là điều thực sự được hướng tới? Ai quan tâm chứ!
Kẻ nào muốn chết vẫn sẽ chết. Kẻ muốn sống vẫn ở lại.
Bạn có tin không? Nếu như nói rằng việc bạn đọc một cuốn sách trong một thời điểm cũng là kết quả của “luật hấp dẫn”? Thứ định luật đó không chỉ áp dụng giữa con người thôi đâu. Nhưng chắc không thể gọi là “trường sinh học”. Nhỉ?
Một cuốn sách có thể nằm trên kệ sách nhà bạn từ mùa xuân năm ngoái, nhưng chỉ đến khi cái “tôi” của bạn, ở một thế giới khác thôi thúc bạn đọc nó… “Đọc nó ngay đi! Ngay bây giờ, chính thời điểm này này ”, và thế là bạn đọc. Mà, nếu vậy, bạn có tin vào thuyết “thế giới song song” không?
Đừng mong chờ đây là cuốn sách sẽ giúp bạn tìm lại niềm vui sống. Không giống những cuốn sách tựa thì u ám nhưng bên trong thì lại là câu chuyện “vượt lên số phận”. Không đâu nhé! Nhưng không thể phủ nhận tôi có cảm giác muốn bắt đầu lại sau khi ngủ dậy. Mọi thứ vẫn mơ hồ, nhưng lại mơ hồ một cách rõ ràng hơn.
Một Thần Chết tôn trọng “quyền tự hủy hoại” của bạn cũng giống như một người tình trung thành.
Sau tất cả, đây là một cuốn sách khó thở… và ấm áp.
_____
Hãy đọc nó trước khi đi ngủ, sau đó thì bạn sẽ đi ngủ, dù thế nào đi nữa...


Sunday, October 1, 2017

cách tốt nhất để không trì hoãn nữa là đặt mục tiêu rõ ràng và thực tế, kiểu áp dụng luôn cho hoàn cảnh hiện tại...
HH đang đi làm vì cái gì vậy?
HH cũng không biết nữa?
...
thực ra cũng có khó đâu. vì tiền. vì kinh nghiệm. vì những gì bản thân sẽ học được, sẽ lớn lên để mai này quẳng đâu cũng sống được.
ừ, mình cũng nghĩ tới mấy cái đó rồi, thật, ngày nào cũng nghĩ. Ngày nào cũng nhìn bố mẹ rồi nghĩ, nhất định kiếm tiền để đưa bố mẹ đi du lịch... ừm, thế rồi đến công ty lại cảm thấy toàn thân rã rời =))

HH tệ thế, HH chắc chỉ hợp đi học. Con người dù thế nào cũng phức tạp quá. Thật khó nắm bắt mà lựa theo họ.
HH à đêm nay thức trắng nha, hôm qua ngủ đẫy rồi =))
...
Ừ thì, yếu đuối đến đây thôi. Còn nhiều cái phải lo lắm, đồ ngớ ngẩn ạ...