Sunday, July 13, 2014

O.F

Mở máy tính, vào facebook. Một yêu cầu kết bạn. Anh nhấp chuột vào facebook của "người lạ", thực ra từ cái tên facebook anh cũng đã nhận ra đó là ai, nhưng anh ẫn muốn lượn một vòng facebook "người lạ" để "xem xét".
"Người lạ" thực ra cũng chẳng phải người lạ. Đó là một người bạn học chung hồi cấp 1 với anh, một cô bạn có cái tên khá dễ nhớ và cũng không dễ gặp. Anh gọi cô là O.F.
Một ngày như mọi ngày. Ngày hôm nay anh hoàn thành xong công việc sớm hơn dự kiến, bất chợt anh nhớ tới "người lạ". Cô bạn học cùng anh từ hồi lớp 2, lên cấp 2 thì chung trường khác lớp. Hai người chưa bao giờ nói chuyện tử tế. Hồi tiểu học, như mọi đứa con trai và con gái khác, anh hay trêu đám con gái còn cô cũng "chanh chua" chẳng kém gì, tuy vậy thì giữa hai người chưa từng có một kỉ niệm đáng nhớ nào, cũng không hề "để ý" nhau. Lên cấp 2, họ hoàn toàn trở thành những người xa lạ.
Gần đây nhiều bạn cũ từng học chung lớp tìm thấy nhau trên facebook, O.F không phải người duy nhất gửi yêu cầu kết bạn cho anh. Nhưng cô là người ít nổi bật nhất, vì thế nên anh lại chú ý tới cô nhất. Anh nhớ rất rõ cô, nhưng những cảm xúc không thuộc về một phạm trù nhất định nào. Chỉ là so với những người bạn cũ khác, hình ảnh cô rõ nét hơn, nhưng dường như trong anh những hình ảnh của cô dù rõ nhưng không hề mang một ý nghĩa đặc biệt nào. Cô không phải mối tình đầu của anh, càng không phải người hiện tại anh đang thích. Chỉ bởi vì anh nhớ rõ về cô nên anh cảm thấy tò mò...
Sau khi chấp nhận kết bạn, anh viết lên tường nhà cô: "Vẫn thế". Cụt lủn và trêu ngươi. Cô đáp trả anh bằng những câu nói rất "con gái", tức là nửa đùa, nửa thật mà lại pha chút "sến" của bọn thiếu nữ mới lớn.
Anh mỉm cười thích thú. Những lời nói giữa hai người bạn lâu năm không gặp vừa có chút gượng gạo, lại vừa thoải mái, thân thiết. Anh thấy mình như trở về 13 năm về trước, lại được trêu đùa "bọn con gái cùng lớp" như ngày nào. Anh thấy vui, gặp lại bạn cũ quả cũng không tệ
Anh like ảnh và status của cô nhiều hơn một chút như để tiếp tục trò đùa.
Những ngày sau anh inbox nói chuyện, nhưng câu chuyện không kéo dài lâu vì chẳng rõ vô tình hay hữu ý, O.F đã tạt hẳn một gáo nước lạnh vào mặt anh (theo nghĩa bóng).
Anh dừng lại. Trò trêu đùa gần như kết thúc. Nó cũng chóng vánh y như cuộc tình một đêm vậy. Nhưng có lẽ không thực sự là một cuộc tình (?!).
...
Phải nói là anh không hề có ý gì với O.F. Anh thích người khác. Có thể nói anh là tuýp người chung thủy bởi từ trước tới này, P. là người duy nhất chiếm trọn cả trái tim anh.
Nhưng anh cũng là một anh chàng đào hoa. Dù không cố ý nhưng ngay từ cách nói chuyện của anh cũng đã khiến cho nhiều cô gái hiểu lầm. Tính anh ưa trêu đùa nhưng lại nghiêm túc đến kì lạ trong tình yêu. Nói anh si tình chắc chẳng sai. Vì vậy mà dù bị O.F tạt nước lạnh anh cũng chẳng quan tâm, anh chỉ trêu cô bạn cũ lâu ngày không gặp một chút vậy thôi, mục đích của anh là làm cả hai cùng vui vẻ và thân nhau hơn. Nhưng có lẽ cô không hiểu ý anh. Ngay từ giây phút anh dừng lại trò trêu đùa của mình, anh mong cô không nghĩ rằng anh đang cố "tán tỉnh" cô, hay nói đúng hơn, anh cầu trời O.F đừng "đổ" trước những trò cũ rích ấy. Ai lại đi xiêu lòng vì một vài câu nói vớ vẩn với mấy cái "like" ảo trên mạng xã hội cơ chứ (!?).
Sau đó O.F cũng không có động tĩnh gì.
Một vài lần cô ấy like ảnh của anh.
Một hôm cô ấy inbox cho anh một câu nói vẩn vơ khó hiểu.
Có lần cô ấy "chọc" anh trên facebook.
Cô ấy tồn tại như một người bạn bình thường.
Như vậy vốn không có gì bất thường, ngay cả những status của cô cũng không lẫn một nét buồn tình hay nhớ mong ai.
Vậy tại sao anh lại có cảm giác O.F đang cố gắng vớt vát một điều gì đó? Cô ấy nghĩ gì về anh? Thực sự cô ấy có thích anh không? Liệu rằng cô ấy có ngốc nghếch và thiếu thực tế tới mực nghĩ rằng anh thích cô ấy không?...
...
Những câu hỏi tưởng như sẽ làm anh trẳn trọc hoài nhưng thực tế nó chẳng tồn tại lâu trong đầu anh. Với anh, người con gái anh yêu mới là điều quan trọng nhất.
Vì vậy mà lâu ngày anh cũng để O.F và sự lăn tăn về cô ấy vào một hộp kín, cất vào nơi nào đó trong nhà kho, hoặc anh cũng lỡ tay vứt đi rồi cũng nên.
...
Một năm, rồi hai năm, anh vẫn sống với tình yêu của mình, tuy không trọn vẹn nhưng anh vẫn chân thành yêu duy nhất một người. Kì lạ là bây giờ anh không còn nhớ tới O.F nữa. Cô ấy chính xác trở về với hình ảnh của O.F những ngày xưa ấy: rất mờ nhạt trong đám đông, không hề nổi bật, bình thường như bao người khác...
Với anh, O.F chưa bao giờ là một người đặc biệt.
...
Giữa họ vẫn chưa hề có được một cuộc trò chuyện trọn vẹn nào...
...
Xa lắm, ở một nào nào đó trong cùng một thành phố ấy, một cô gái ngồi trên ban công nghe mưa trút xuống mái tôn, cô lẩm nhẩm đưa mình theo một giai điệu quen thuộc...

"So I'm following the map that leads to you

The map that leads to you
ain't nothing I can do
The map that leads to you
Following
following
following..."

Cô nhẹ nhàng di chuột tới nút "unfollow". Chẳng có lí do gì để cô "unfriend" một người bạn cũ, vì vậy cô chỉ là "unfollow" cậu bạn này để những thông tin của cậu ta không còn xuất hiện trên "news feed" của cô nữa mà thôi...
Vậy thôi.
Trong lòng cô gợn sóng lăn tăn một cách khó chịu...
...



hai "mùi vị" khác nhau trong cùng một ngày...

Một ngày có nắng và có mưa. 
Đến trường vào buổi chiều "đổ lửa". Vắng. Kết quả thi cầm trên tay có đôi chút thất vọng.
Mưa bóng mây. Mưa rào mùa hạ. 30 phút chôn chân trong nhà xe. Nghe tiếng mưa rơi lòng mát dần.
Ghé qua hàng sách gần trường. Tìm kiếm nhưng không thấy cái cần tìm. Mang về ba "sản phầm"...
...
Hai trong ba quyển sách tôi mua là truyện ngắn của hai nữ tác giả trẻ người Việt. Không phải là guu của tôi. Cả hai quyển đều được mua vì vẻ ngoài của chúng. "Như mùa đông rơi xuống"- Fuyu và "Nếu như chưa từng gặp anh"- Thủy Anna...
Đó là hai cuốn sách thú vị theo những cách khác nhau.
...
Tôi đọc "Nếu như chưa từng gặp anh" của Thủy Anna trước. Là tự truyện? Hay "giả tự truyện"? Dù sao thì nhân vật "tôi" trong câu truyện cũng không được lòng tôi.

Đây không phải là lời chê bài kiểu như: "Truyện này chán ngắt!" hay "Sến không chịu nổi". Đây là phản ứng tự nhiên của cái "tôi" ở một cô gái khác đối với cái "tôi" của tác giả. Người con gái trong truyện đôi khi khiến tôi khó chịu... Nó giống như khi bạn xem một bộ phim truyền hình dài tập mà nhân vật chính- người mà đáng lẽ ra phải lấy được thiện cảm từ khán giả- lại trở thành nhân vật bị ghét. Đó hoàn toàn là sựu tiếp nhận và phản hồi lại của cá nhân.
Kết cấu chuyện mạch lạc và sắp xếp gọn gàng. Giọng văn và lối viết nhẹ nhàng, nữ tính và có xu hướng "lãng mạn hóa".
Trong truyện nhân vật "tôi"- Băng Di bày tỏ những cảm xúc yêu chứa nhiều mâu thuẫn của mình với hai nhận vật P và M. P là "người cũ", là mối tình đầu thời trung học của Băng Di. P ra đi trong một tai nạn máy bay. Băng Di mãi mãi không quên được P. Còn M là một bác sĩ trẻ. Anh là tình yêu, là niềm day dứt, cũng là khát khao của nhân vật "tôi". Từ góc nhìn của tôi, M là người đánh thức tình yêu trong "tôi", cũng là kẻ vùi tắt nó- mà sau này lại được hình bóng của P nhóm lại lửa.
Toàn bộ truyện là những đấu tranh tình cảm cửa "tôi", là những cảm xúc nhiều mâu thuẫn của M và "tôi". Nhân vật nữ chính, cũng là nhân vật "tôi" là kiểu phụ nữ tôi không thích. Nói đúng hơn cô ấy là kiểu người mà tôi không thích. Bản thân "tôi" luôn giận hờn trách móc M bởi anh không thể quen hình bóng người cũ tuy nhiên cô đến với anh và chấp nhận rằng anh vẫn còn hoài mong về N. "Tôi" luôn quả quyết rằng tình yêu là chuyện của ''hai người'', nó không phải của đám đông nhưng cô lại luôn vô tình hay hữu ý lồng ghép hình ảnh của P vào trong mối quan hệ với M (!?). 
Thực lòng mà nói thì tôi không hợp với thể loại "tiểu thuyết tình yêu thiếu nữ" (chính xác thì đây là một cuốn tản văn). Những câu văn chuẩn mực. Ngôn từ uyển chuyển đưa lối cảm xúc. Hình ảnh, ý văn rất "con gái". Một tác phẩm như vậy phải hay. Tôi lại cảm thấy nó vẫn thiếu sự kịch tính. Một bản nhạc không có cao trào.
Đó là phản ứng rất tự nhiên. Một người con gái, với những chàng trai cô ấy không thích, cô ấy lờ đi; còn với những người con gái khác, đặc biệt là với một người cô ấy không thích, cô ấy sẽ "vạch lá tìm sâu", soi tới tận cùng những điểm mà cô ấy cho là nó "sai". Trong tình huống này, cái "tôi' của tác giả đặt vào trong nhân vật Băng Di lại vô tình rơi vào kiểu con gái mà tôi không hề thích tẹo nào. Tôi cũng là một đứa hay mơ mộng, tưởng tượng lung tung nhưng với tôi, tình yêu xuất phát từ sự thương cảm không tồn tại và kéo dài mãi được. Chung quy lại, quan điểm về tình yêu của tôi khác với tác giả, phong cách văn chương cũng không có chút tương đông vì vậy dù theo đánh giá khách quan thì "Nếu như chưa từng gặp anh" của Thủy Anna là một tản văn đọc khá ổn, kết truyện là cảm xúc trong sáng của "tôi" với P cùng những ánh sáng tươi vui của tương lai mà cuối cùng Băng Di cũng tự giải thoát mình và tìm lại thấy sự yêu thương chính bản thân mình. Nhưng suy cho cùng, sự lãng mạn trong tôi không thể đồng cảm cùng sự lãng mạn của tác giả. Chỉ vậy thôi...
...
Sau khi kết thúc "Nếu như chưa từng gặp anh", tôi đến với "Như mùa đông rời xuống" của Fuyu. Nữ tác giả này giống với Thủy Anna ở một điểm: nếu như không bàn luận về lối viết văn thì cái "tôi" của tác giả được họa lại trong nhân vật rất rõ ràng và "lộ liễu".

Tôi không rõ Fuyu bao nhiêu tuổi nhưng ở bìa trong cuốn sách có ghi cô ấy thuộc cung Thiên Bình. Không thể phủ nhận điều đó tạo được nhiều thiện cảm cho tôi. 
Tôi thích "Như mùa đông rơi xuống" ở cái sự hồn nhiên từ cách xây dựng nhân vật, từ cốt truyện cho tới lối hành văn có phần trẻ con, vô tư của Fuyu. Có lẽ bởi vì tôi cũng là Thiên Bình nên dường như tôi không chỉ thấy được chân dung của Fuyu trong từng nhân vật của từng câu chuyện (đây là tập truyện ngắn) mà hơn thế, tôi thấy cả tôi trong đó.
Fuyu chắc chắn là một cô gái thích và yêu Nhật Bản, hâm mộ Kamenashi Kazuya và mê Doraemon, ngoài ra một số bài hát cô ấy dùng trong vài truyện ngắn cũng rất đúng guu Thiên Bình. Giống tôi đến "bật cười".
Đó là những truyện ngắn dễ thương viết về tuổi 18, tuổi học trò vô tư, ngọt ngào. Những câu chuyện làm bạn liên tưởng tới các truyện ngắn hay được đăng trên các web trẻ. Nó làm tôi nhớ tới ngày xưa tôi cũng từng như thế, cũng thầm thương một ai đó rồi để những xúc cảm của mình lặng yên hòa đi cùng gió chiều. Nó làm tôi nhớ về truyện ngắn tôi vẫn đang dang dở từ năm lớp 11, ngày đó tôi viết vì bỗng nhiên "nổi hứng" và dù có vô vàn ý tưởng trong đầu, tôi cũng không thể hoàn thành tác phẩm đầu tay bởi sự chán nản và lười biếng.
"Như mùa đông rơi xuống" nhẹ nhàng, đôi khi nhẹ nhàng, trong sáng tới mức nếu đọc khoảng 3, 4 truyện thì thấy thích thú, đáng yêu, nhưng tới câu chuyện thứ 5, thứ 6 bạn sẽ thấy hơi nhàm chán bởi mô tuýp "happy ending" na ná nhau ở một số truyện.
"Như mùa đông rơi xuống" là một cơn gió nhẹ thoáng nhắc lại tình yêu tuổi học trò mà ai cũng từng một lần đưa môi nhấp thử, ngày xưa chắc có cả vị đắng và mặn nhưng giờ nhớ lại thấy ngòn ngọt, khoan khoái. Nó không phải một tác phẩm quá nổi bật, cũng không có khả năng gây nghiện. Điều thú vị là tôi đọc nó ngay sau khi đọc "Nếu như chưa từng gặp anh" vì vậy với tôi, nó giống như uống cốc nước sấu chua thanh, ngọt dịu và mát lạnh sau khi vừa ăn xong món bánh kem pho mát thơm ngậy mà dễ ngấy. Hai phong cách rất khác nhau. Thật kì lạ là tôi lại thấy điều ấy thú vị.
...
"thế giới này rộng lớn là thế, đi đến cùng trời cuối đất cũng không gặp được anh, nhưng đồng thời thế giới cũng quá ư là nhỏ bé, gặp ai, cũng thấy giống anh." (khuyết danh- Nếu như chưa từng gặp anh)

Bởi vì thứ cảm xúc ấy, hoàn toàn là "của" tôi.
...

Mọi ý kiến trong bài viết đều xuất phát từ quan điểm cá nhân
                       

Wednesday, June 11, 2014

lại một "mùa thi"...

lần nào ôn thi mình cũng thế này:
0. không bao giờ tận dụng khôn ngoan thời gian vốn có --> luôn luôn nước đến chân mới nhảy
1. thức thâu đêm- sáng ngủ bù "chút chút"
2. vừa học vừa ôm máy tính "nghịch"
3. làm đề cương thì xong một câu lại ngứa ngáy, uốn éo một chập
4. cảm giác vừa áp lực, vừa lo lắng lại thích thú, lười biếng rồi lại tập trung...
5. luôn tỏ ra bình tĩnh trước "người khác"
6. để off facebook rồi chơi trò "stalk" cho đỡ chán
:3
thôi chúc các cậu ôn thi tốt...
tặng cho mọi người- những ai yêu mùa hè, và cả những người "ghét" mùa hè nữa~

and i'll be there in a heartbeat

Sunday, June 1, 2014

xin chào hay tạm biệt (?!)

với những người sống có mục tiêu và ước mơ, thật dễ dàng để biết bước tiếp theo của cuộc đời bạn sẽ làm gì.
tôi ghen tị với họ...
...
tôi thích nhiều thứ, có thể làm nhiều thứ...
nhưng không đam mê, cũng chẳng tài năng...
tôi lười biếng.
...
hiện tại tôi dang mỉm cười.
có thể là nụ cười tự trào...
tôi nghĩ mình sẽ không thay đổi...
trong tương lai gần. tôi nghĩ mình vẫn sẽ sống một cách tự cao, vô dụng và lười biếng như thế.
tôi vẫn đến trường nghe và thấm những lời dạy hoặc "cứng" hoặc "mềm" của mọi phong cách giảng dạy từ mọi thành phần giảng viên.
nhưng tôi nghĩ tôi vẫn sẽ không thay đổi.
...
điều gì có thể làm tôi thay đổi?
...
tuổi tác.
tiền bạc.
một người đặc biệt có một sức mạnh đặc biệt.
???
...
hiện tại tôi đang hình dung một tương lai trong một nhà xuất bản.
cho đến bây giờ khi tiếp xúc ngành "báo", tôi vẫn chưa tìm thấy sự "đồng cảm" nào với nghề.
không một thứ cảm xúc nào quá mãnh liệt.
mọi suy nghĩ, cảm nghĩ đều nhờ nhờ phủ sương.
vì vậy mà tôi thích làm việc với sách hơn. hơn với những "thông tin báo chí".
sách là một loại "tri thức" tồn tại lâu bền. 
so với "tính thời sự" hay "tính kịp thời" của báo chí, tôi thích "tính bền vững" của thông tin sách.
tôi thích sách. không chỉ là thích đọc sách, còn thích sở hữu chúng, thích cả việc tìm hiểu chúng, phân tích chúng, cảm nhận chúng hay đồng cảm với "chúng"...
...
thật kỳ lạ... hay là trớ trêu (?!)
tôi thích những chuyển động chậm, song lại chọn thứ di chuyển nhanh.
con người thật mâu thuẫn.
...
tôi thích Triết học.
nếu chỉ dừng lại ở Mác- Lênin thì chẳng có gì quá thú vị...
không phủ nhận họ là những người đặt nền móng cho những nghiên cứu sau này...
nhưng họ là những người cũ.
những người đã dừng "chuyển động"
...
tôi chưa biết mình sẽ làm gì để thỏa mãn những sở thích ấy...
nó có thể kéo dài bao lâu tôi còn chưa biết...
bởi con người tôi thất thường và dễ thay đổi.
....
sự sáng tạo đột xuất luôn luôn tồn tại nhưng không thường xuyên xuất hiện. thật khó có thể xây dựng niềm tin từ một thứ không hề có tính bảo đảm
tôi không biết liệu bạn bè (một số người) có nghĩ là tôi giỏi thật không.
hoặc có thể họ nghĩ tôi đang khoe khoang hay "diễn trò"...
...
tôi luôn biết tôi giỏi.
giỏi trốn tránh và bao biện...
điều đó sẽ không thành điều xấu nếu tôi "thông minh".
và tôi nghĩ đôi khi mình cũng thông minh.
ít nhất tôi cũng biết mình giỏi cái gì...
...
thật mệt mỏi.
trong khi bạn đang vật lộn với những tư tưởng trái nhiều trong đầu...
thì giáo viên phần lớn lại trở thành những người thích đổ lỗi, quen chỉ trích và thiếu nhạy cảm...
lỗi ở cả hai phía nhưng đôi khi điều chúng ta làm là phủ nhận sự khẳng định.
... 
ngay cả khi tôi đang nói như vậy
tôi cũng chỉ là một kẻ biết trốn chạy.
....
DO WHAT YOU LOVE
LOVE WHAT YOU DO

"trên đời nay hiếm có ai hạnh phúc tới vậy"

Monday, May 26, 2014

Không đủ lí do để buồn...

24/5/2014
Bế giảng...
104 có khác nhiều so với 103...
nhưng tôi không tận mắt nhận thấy điều đó. dường như tôi không quan tâm.
dường như tôi đánh mất điều gì đó.
...
còn nhớ khi mới vào đại học đã buồn nhiều, khóc nhiều vì nhớ trường, nhớ bạn. giờ thì sao nào cô gái?
bây giờ vui quá nên quên mất "ngày xưa" sao?
...
tôi không quên, nhưng hình như cũng không nhớ. có một thứ cảm xúc không gọi thành tên cứ mắc kẹt trong lồng ngực ngăn không cho nước mắt rơi, ngăn không cho nụ cười nở.
tôi thắc mắc có phải tôi đang đánh rơi mất điều gì không?
...
ngày này của một năm trước còn khóc nức nở, đêm về cũng viết stt, cũng buồn buồn không ngủ, cũng inbox phá rối một người bạn.
ngày này một năm sau, ánh mắt không biết vui hay buồn lướt qua từng bức ảnh trên facebook. 
tôi nên nhớ điều gì, nên tiếc điều gì?
...
bạn bè, tôi vứt bỏ lại phía sau?
cũng không thể nói thế trong khi tôi chỉ dậm chân tại chỗ, còn họ thì tiến lên phía trước theo cách của họ.
...
với người tôi từng thân thiết. với những người tôi từng thân thiết. tôi không còn hứng thú với họ, có lẽ họ cũng không còn hứng thú với tôi.
...
tôi đang nói lời tạm biệt cuối cùng. 
...
nhiều điều tôi muốn làm khi còn đi học ở Chu.
muốn học thật chăm chỉ.
muốn tham gia hoạt động nhiều hơn thế.
muốn hòa đồng hơn thế.
muốn được nắm tay người yêu đi dạo trên sân trường đầy lá.
muốn dừng thời gian lại chút ít...
...
giờ tôi thấy mình thực sự ở xa lắm, rất xa...
...
những người bạn đại học không phải nguyên nhân.
nếu họ là nguyên nhân, có lẽ tôi bây giờ đã không còn một người bạn nào ở thời trung học.
họ không bao giờ có thể là nguyên nhân.
...
tâm lý của một kẻ không mấy hòa đồng là muốn có ai đó mở lời trước. họ muốn có một cái cớ từ kẻ khác để đẩy mình tham gia vào cộng đồng.
...
tôi luôn tránh tốt nhất có thể để không phải ở trong thế chủ động.
...
một năm nhanh quá.
cứ thế này sẽ lại già đi trong chớp mắt.
...
tôi bắt đầu sợ.
tuổi thanh xuân vụt qua.
không lớn lên mà vẫn mãi ngớ ngẩn, ngốc nghếch.
không chịu yêu mà vẫn mãi một mình.
không học hành mà vẫn mãi ngu dốt.
không mơ ước mã vẫn mãi ngủ quên.
không thể khóc cũng không thể cười.
...
nhắm mắt vào tôi thấy mình đang rơi...
chào người lạ!
cậu nghe thấy tớ không?
tớ đang rất sợ.
nỗi sợ không thể nói với ai...
hôm nay tớ nhận ra.
con người chỉ có một mình.
con người phải tự sống cuộc đời mình.
tớ vừa tỉnh dậy...
liệu tớ có ngủ tiếp không?
này người lạ...
tớ đang quá ỷ lại vào cậu rồi.

Wednesday, April 2, 2014

cứ vậy đi

nhiều khi nghĩ lại thấy tính ba phải không dứt khoát của mình cũng hay lắm
tuy luôn tự đặt mình vào sự giằng xé nội tâm gay gắt (?!)
nhưng vì cứ dùng dằng đắn đo suy nghĩ nên mới tự mình vô tình nhặt được một số cơ hội.
đâu phải ai cũng thế đâu
cũng vì không bao giờ quyết đoán nên cũng khó lắm để quên đi người ta.
cứ như món đồ cũ lâu ngày lôi ra lau chùi rồi tự cười thầm vậy thôi
hoặc không thì là thứ mà mình chưa kịp mua, tuột cơ hội mua, nhìn lại chỉ để có chút tiếc nuối.
cơ hội không có hai lần
dù là vô tình có được hay chạy đua để giành lấy thì cũng đều phải trân trọng
biết chưa cô ngốc?!