Thursday, August 28, 2014

a sky full of truths...

Đêm đầy sao ở Đồng Mô, Sơn Tây. Trò chơi "Con dao hai lưỡi".
Sau cả một ngày mệt mỏi bởi nhiều hoạt động dang dở, lỡ dở, vỡ lở... thì Phát thanh K33 ngồi tụ lại với nhau bên đống củi gỗ sắp tàn. Một người gợi ý chơi trò "Nói thật", chỉ là một lời đề nghị không có suy tính đã gây nên một vài sang chấn tâm lý với tập thể nói chung và một số cá nhân trong tập thể ấy.
Mở đầu trò chơi cũng chỉ là những câu hỏi mang tính chất bông đùa nhẹ nhàng. Song càng hỏi càng nặng nề.
Con trỏ chỉ vào NHH. "Chọn một người trong vòng và nêu lên tính cách ở người đó mà c ghét nhất". Chẳng cần nói tên thì câu trả lời cũng tự nói lên nhiều điều.
Con trỏ chỉ vào ĐA, tuy không phải người có thắc mắc trực tiếp nhưng NHH lại được ủy quyền để hỏi. "Anh có thấy nhiều lúc những trò đùa của anh là nhạt nhẽo và gây khó chịu với mọi người không?", thực ra thì tại thời điểm đó, câu hỏi chứa nhiều tính từ mạnh và hơi thiếu nhạy cảm hơn... Dù sao thì, người hỏi cũng không phải là người thích nhường nhịn trong những câu chuyện có hỏi có đáp.
Những câu hỏi "thật" bắt đầu xuất hiện, dồn dập, ngày càng thẳng thắn hơn bao giờ hết. Cứ như thể mọi bức xúc đã đạt tới giới hạn của nó và trò chơi này đã chọc vỡ cái bọc sự thật. Vỡ òa...
Trong trò chơi, chắc cái miệng của mình chắc cũng đã làm phận lòng không ít người. Nhưng nếu muốn chơi nói thật, hãy chấp nhận sự thật. Phải biết rằng, sự thật thì mất lòng, nếu không muốn người khác đánh giá thì đừng thể hiện cái tôi của mình quá nhiều mà làm gì!!!
Trò chơi là cơ hội để mọi người hiểu nhau. Ban đầu là thế. Về sau, nó là cơ hội để mọi người có cớ để lảng tránh nhau, đánh giá nhau...
Bản thân mình rất thích trò này. Nếu bạn khôn khéo một chút, biết lắng nghe và tận dụng cơ hội để nhảy vào, bạn sẽ có được câu trả lời mà bạn mong muốn mà không làm không khí quá nặng nề. Tuy nhiên, bởi vì nó là con dao hai lưỡi, càng hỏi, càng trả lời, mọi người càng có xu hướng trở thành con nhím xù lông và trở nên nhạy cảm với mọi chủ đề.
Ví dụ nhé, chuyện mình hỏi A: "Anh có thấy anh hỏi vô duyên khi suôt ngày đi cũng Q và ĐA không?". Tự ái là đương nhiên, nhưng đừng coi mọi chuyện quá nghiêm trọng. Mọi câu hỏi hỏi là để nhận được câu trả lời, hãy trả lời chứ đừng giải thích lòng vòng...
Còn một chuyện nữa, tại sao cứ phải kéo dài sự khó xử vậy? Trò chơi đã kết thúc từ đêm hôm trước, tại sao lại cứ nhắc lại như thể trách móc? Tôi không quan tâm đâu bạn ạ!
...
Chuyện xong rồi thì thôi, dư âm của nó cũng để lại nhiều sự khó xử. Chẳng biết sao, tôi nghĩ mình nên lảng tránh thị phi một thời gian. Hiện tại thì có hàng tá việc cần phải lo thay vì chạy theo những con người không quá quan trọng chỉ để tò mò một chuyện đã qua.
Chỉ là cách ứng xử của một số người với những vấn đề nhạy cảm như vậy khiến tôi để ý. Yêu quý người nào đó hơn, cảm thấy nực cười vì thái độ của một người, cảm thấy cần thay đổi cách cư xử với một người,... như vậy đấy.
...
Sau đêm "nói thật" thì cái mặt nạ vẫn chưa vỡ. May mắn!
...
Mỗi người đều có một tính cách riêng, suy nghĩ riêng, một thái độ riêng. Nhưng một khi cái riêng ở trong cái chung thì nó cần được kiềm chế. Đừng lấy đặc tính cá nhân để biện minh cho hành động của mình. Như thế không đúng đâu.
...
Còn một điều nữa, muốn hiểu người khác thì cần phải tiếp xúc, giao tiếp và quan sát họ. Đừng đánh giá phiếm diện. Sẽ chỉ thiệt mình thôi. 
Tôi luôn đánh giá một con người một cách hơi thái quá, nhưng tôi luôn nhìn lại người ấy dưới một góc độ khác. Tôi có những suy nghĩ riêng về người ấy. Tôi đã từng nói quá nhiều đến mức thừa thãi và hơi thiếu lý trí về một người với một người. Giờ thấy hối hận. Đó là một bài học. Không bao giờ được quên: với những người mà mối quan hệ chưa tới mức tin tưởng, đừng nói quá nhiều.
...
!!!
???
Những cảm xúc bên lề, tự hỏi có phải mình tiêu cực quá không?
Cảm thấy "được nể", và "bị tránh". Tuy là không có ý muốn thân thiết với ai, nhưng luôn có cảm giác bị bỏ rơi, không thể hòa nhập. Hình như đã nói về tâm trạng này một lần rồi thì phải: cảm giác được mời mà không đi khác hẳn cảm giác không được mời luôn(?!).
Một mình thoải mái lắm, nhưng lâu rồi thấy mệt mỏi vì phải gánh mọi thứ một mình. Mệt vì phải cười, phải giả bộ quan tâm, phải giả bộ vui vẻ. Mệt vì không thể chửi thẳng vào mặt chúng nó: "ĐM chúng mày, tao cũng là con người, tao thậm chí còn là con gái, tao không vô tư, không vô tâm đến mức vô cảm đâu nhé! Tao cũng muốn được quan tâm, muốn được hỏi han đây này! tao cũng cần được tâm sự chứ?!". Nhưng rồi nghĩ, thôi thì những người vốn không quá quan trọng để níu giữ cho một mối quan hệ lâu dài (bạn bè) thì việc gì phải bộc lộ ra cho chúng nó những thứ "yếu đuối" như thế. Chúng nó không hiểu, không thể hiểu và chắc chắn cũng không muốn hiểu.
Cảm giác lạc lõng có thể qua đi, nhưng sự day dứt, hối hận thì không nhanh rời bỏ tâm trí, vì vậy mà phải biết lựa chọn thông tin để nói, cảm xúc để bày tỏ. Đừng để bản thân bị bộc lộ qua nhiều.
...
Cần phải cố gắng làm việc nhiều hơn, bởi trong một tập thể như thế này, chẳng ai chú tâm quá nhiều vào nội tâm bạn, họ nhìn vào cách bạn làm việc. Giải thích, tâm sự đều không phải là điều quan trọng nhất để đánh giá bạn trong môi trường làm việc. Ở đâu cũng thế thôi trừ ở nhà, với gia đình...
...


Wednesday, August 27, 2014

Sáng rảnh rỗi(?!)

Sáng bảnh mắt đã cặm cụi gõ máy tính viết "nhật ký", chắc nhiều người nghĩ mình bị "rảnh".
Nói là rảnh thì cũng không phải, muốn cho chính xác thì phải nói là quá nhiều kế hoạch, dự định cùng đổ dồn vào trong một cái đầu khiến mọi thứ trở nên mông lung, không có định hướng.
Sắp tới làm chương trình ở ST trên đài HN.
Cuối tuần này đi dạy yo rồi mà bài vẫn chưa xong.
3 cuốn sách mượn trên thư viện vẫn chưa đụng vào trang nào ngoài tờ bìa.
Mấy sách triết và tâm lý mua lâu rồi mà vẫn chưa một lần đọc cho trọn vẹn một dòng.
Tiếng Anh cũng cần phải bồi dưỡng nữa.
Cảm thấy mệt mỏi.
Bao nhiêu dự định cứ sụp đổ dần vì những trách nhiệm mang tên "cán bộ lớp"... 
Muốn rũ bỏ hết tất cả...
...
Ngày xưa đi học cũng được bạn bè gọi là "giỏi" nhưng có giỏi mấy thì cũng vẫn chỉ đứng thứ 2, tức là vẫn có người đứng trước làm tấm khiên che mắt thiên hạ cho mình. Tôi, về cơ bản, luôn thỏa mãn với vị trí thứ 2.
Lên đại học, tuy thầy cô chẳng ai nghĩ mình giỏi, nhưng lại vô tình đứng đầu lớp. Mọi thứ áp lực của những "ánh mắt dư luận" đổ vào người khiến sự tự tin dần biến mất.
Lên đại học là một con người khác: quảng giao hơn, thẳng thắn hơn, tự kiêu hơn... 
Lên đại học là một con người khác: lo sợ nhiều, lười biếng nhiều, u buồn nhiều...
Lên đại học vẫn có những thứ không thay đổi: vẫn lúng túng khi nói trước đám đông, vẫn thích soi mói, đâm chọt người khác, vẫn nói nhiều nhưng nhận ra mình cần nói ít.
Đôi khi con người ta không thực sự thay đổi, chỉ là do bản chất bộc lộ ra những kiểu hình thức khác nhau khi được đặt trong những hoàn cảnh và vị trí khác nhau.
...
Sợ hãi dẫn đến lười biếng, lười biếng lại dẫn đến ngu dốt, và ngu dốt lại dẫn đến sợ hãi...
...
Nghề báo, nếu không có đam mê, thì đừng nên làm. Người sống nhạt nhòa như tôi giờ đây đã ý thức sâu sắc điều ấy. Không phải bởi giờ tôi đang sống trọn niềm đam mê với nghề báo, mà bởi vì tôi nhận ra mình hoàn toàn không có năng lực, khả năng làm báo. Hằng ngày cố tự đẩy mình tới những giới hạn để vượt qua nhưng tôi mệt mỏi với sự lựa chọn của mình.
Tôi không thể làm nghề báo. Không phải tôi sợ khổ, mà bởi tôi không có được cái tâm mà một người làm báo phải có. Tôi giỏi soi mói, mắt nhìn cũng nhanh nhạy, nhưng tôi sống thờ ơ và vô tâm, chuyện không phải của mình thì có cháy nhà hàng xóm tôi cũng mặc(trừ phi lửa lan sang nhà mình).
Tôi làm việc tùy hứng mà nghề báo lại yêu cầu con người chuyên tâm vào công việc.
Nếu như chọn đúng nghề phù hợp với mình, có lẽ tôi đã không lạc hướng như bây giờ.
...
Cái tôi cần bây giờ là ai đó chỉ cho tôi lối ra. Tôi đang mắc kẹt trong hàng trăm suy nghĩ mà không biết mình nên làm gì, phải bắt đầu từ đâu... Tôi hoàn toàn sợ hãi.
Tôi đủ thông minh để biết mình đang mắc kẹt, chỉ là không đủ khôn khéo để tự mình thoát ra mà thôi. 
Giá như được sống một ngày theo kiểu "Kệ cmn" thì tốt biết mấy...
...
Ngay cả khi mọi thứ chưa bắt đầu, tôi không chắc mình có thể tiếp tục...


Wednesday, August 13, 2014

Left-handers' Day

Cả một ngày đờ đẫn... 
Sau đây là chút thú vị cuối ngày...
HAPPY INTERNATIONAL LEFT-HANDERS' DAY~~~~~~~~~~~~~
CHÚC MỪNG NGÀY QUỐC TẾ NHỮNG NGƯỜI THUẬN TAY TRÁI...
.
.
.

Hôm nay có thể coi là ngày của mình, tuy chỉ còn khoảng 1 giờ và 30 phút nữa là hết ngày. Tận hưởng nốt thôi.
Không phải giỏi giang gì nhưng thật thích thú khi nằm trong "thiểu số", cảm giác mình hơi đặc biệt hơn người khác có thể tạo ra sự tự tin, tuy chỉ là ảo giác, nhưng vào những ngày này, chút ảo giác ấy cũng không đến nỗi tệ. Và dù không nổi bật cũng không tài năng nhưng hôm nay vẫn tự tin nói rằng: "Tôi thuận tay trái và tôi thuận não phải"...

Từ giờ, mỗi năm, vào ngày 13 tháng 8, mình sẽ tận hưởng trọn vẹn niềm kiêu hãnh của một người thuận tay trái. Dù sao cũng cần tự chiều chuộng sự kiêu ngạo của bản thân một ngày.
Vậy thôi...

Sunday, August 3, 2014

buổi sáng cuối cùng rồi...

Sáng sớm dậy trong lòng đã cảm nặng nề.
Hôm nay kết thúc mùa hè.
Chiều nay đi tập... có lẽ là điểm sáng cuối cùng chăng? Tuy lười nhưng dường như đây vẫn là thứ duy nhất mang lại nụ cười, nói là "sự giải thoát" thì có quá không?
Ngày mai lại đi học.
...
Nhìn lên thì chẳng bằng ai, nhìn xuống... thì chẳng ai nhìn mình.
...
Nực cười cái sự ngu dốt và lười biếng. Cứ tự cho mình giỏi nhưng thực ra là rất dốt nát. 
Sáng ngủ dậy đọc được mấy dòng tâm sự về những ngày đầu đi làm của một cô bạn cùng lớp. Đọc thì thấy hình như là làm cộng tác viên cho tòa soạn gì đấy. Lúc trước chắc sẽ cảm thấy ganh tị. Giờ chỉ thấy buồn vì mình thôi. 
Từ ngoại hình cho đến năng lực, không một chút tự tin. Những chuyện này mà mang kể với bạn bè nó lại an ủi hoặc lại cười xòa: "Mày hay quan trọng hóa, có gì đâu mà phải buồn"... Than nhiều quá cũng thấy không ổn. Bạn bè cũng đứa đi làm thêm, đứa làm cộng tác viên này nọ, mình mình cứ đứng yên, chấp nhận làm kẻ thua cuộc...
Buồn rồi phiền mà vẫn chưa thấy cái lửa ấy đâu. 
Hòn than chưa cháy đã bị dội nước lạnh.
... 
thôi thì tự nhủ mình sẽ cố gắng, nhưng cố cái gì thì cũng không rõ nữa...
...
Ếch ngồi đáy giếng
Thùng rỗng kêu to...
...
Năm nay. Sẽ im lặng nhiều. Bớt ba hoa. Chăm chút bản thân tốt hơn. Không đặt kì vọng cao quá. Nếu có thể, sau khi ngoại hình bớt tự ti sẽ cố tìm một công việc làm thêm..
.
.
.
Cứ nghĩ đại học là hay lắm, nhưng với những kẻ lười biêng và ngu dốt, ích kỉ và không chịu lớn. Đây là một cực hình. 
Nhiều lúc nghĩ: "Thà chết đi cho rồi..." Nhưng nghĩ lại thì cũng không đủ cam đảm để chết.
Sống hơn 18 năm trên đời chưa một lần để bố mẹ thôi phiền lòng. Chỉ biết cãi lại rồi vô ơn. Ngu ngốc và ngu dốt...
Cũng không biết khi nào mới lớn lên được.
Chỉ ăm bám rồi làm khổ bố mẹ thôi...
...
Một buổi sáng nặng nề. Cuối cùng cũng nhận ra và hoàn toàn chấp nhận sự ngu dốt, lười biếng , thiển cận và thất bại của mình.
...
Đây sẽ là một năm im lặng.
Hãy tự hứa vơi bản thân thế nhé!
...
Đọc lại những bài viết cũ. Tự thấy mình thật ngu dại...

Monday, July 21, 2014

Xin chào!

Mất khoảng hơn 5 tiếng để đọc xong "Nếu gặp người ấy cho tôi gửi lời chào" (Ichikawa Takuji). Một cơn gió thật lạ! 

Nhẹ nhàng như gió ý...


Không rõ là do bản thân cách viết của nhà văn hay có thêm sự xúc tác của lối dịch nhưng "Nếu gặp người ấy cho tôi gửi lời chào" rất dễ gây cảm tình.
Những mẩu hội thoại ngắn, nhanh và có phần "nhập nhằng" giữa lượt nói của nhân vật này và nhân vật kia, tuy nhiên, kiểu viết này lại làm tôi thấy hứng thú, rất hợp ý. Quả hơi xấu hổ khi nói ra điều này, nhưng tôi viết văn (thực ra là những mẩu chuyện bâng quơ) cũng thường vô tình sử dụng lối viết cộc lốc thiếu đại từ. Ngay cả viết blog cũng vậy, cũng ít khi xưng "tôi" mà toàn để câu thiếu chủ ngữ. 

Tôi cũng thích cách mà nhà văn xây dựng câu chuyện, nó đan xen giữa hiện tại và quá khứ, không phải lối kết cấu xa lạ gì, nhưng ở đây có sự mới mẻ, ít nhất là với tôi... Quá khứ hay hiện tại đều chuyển động hài hòa, liền mạch đôi khi khiến tôi cảm thấy có chút bối rối trong sự nhận biết ranh giới giữa cái đã xảy ra và cái đang xảy ra. Tuy vậy cũng không đến mức hòa lẫn vào nhau. Nghĩ lại thì, giống như gió ý...
Rất nhẹ nhàng. Giống một thứ "ngôn tình" nhưng sâu sắc và nghệ thuật hơn, ấn tượng hơn. Giống Marc Levy. Tức là rất có tiềm năng trở thành một bộ phim tình cảm chuyển thể ăn khách.

Trong truyện có mọt đoạn mà khi đọc tới, tôi đã bất giác giật mình. Đó là khi Satoshi nói với Karin suy nghĩ của anh về ngày sinh nhật.
...
"Ngày sinh nhật đau khổ? Không phải là vui sao?"
"Thế nên tôi mới noi anh là trẻ con. Từ hai mươi tuổi trở đi ấy à, sinh nhật chẳng đem lại gì khác ngoài đau khổ cả."
"Tôi thì vẫn thấy vui mà. Tôi thì nghĩ đến người mẹ đã rứt ruột sinh ra mình. Thế nên ngày sinh nhật, đối với người mẹ, thì cũng là ngày sinh nở"
"À, đúng."
"Vì thế ít ra nên có một ngày để bày tỏ lòng tri ân, rằng cám ơn mẹ đã sinh ra con. Đó là ngày để chúc mừng các bà mẹ đấy chứ."
...
Tôi thấy đồng cảm. Hồi trước có lần tôi cũng đã nghĩ: "Tại sao sinh nhật của một người lại không chúc mừng người mẹ, mẹ đã mang nặng đẻ đau sinh ra chúng ta mà? Ngày sinh nhật phải tặng quà và nhớ về công ơn của mẹ mới đúng." Thực sự đã có lần tôi nghĩ như vậy. Thậm chí sau đó còn hỏi lại mẹ và mẹ nói rằng đó là để kỉ niệm ngày đầu tiên em bé ra đời. Sau lần đó thì tôi cũng vô tâm quên đi mất chính ý tưởng của mình. Điều này lại khiến tôi hơi suy nghĩ một chút. Sắp đến sinh nhật mẹ rồi, có lẽ tôi nên mua quà cho mẹ và làm gì đó cho ông bà ngoại tôi. Tháng 10 sinh nhật tôi, có lẽ tôi cũng nên tặng khéo bố mẹ thứ gì đó! 
Viết ra như vậy cũng không hẳn để khoe khoang nhưng thật thích khi đang đọc một cuốn sách mà bất giác tìm thấy mình trong đó. Viết ra cũng là tự nhắc mình, vì hay đọc lại những post cũ nên mong là bản thân sẽ không quên những dự định vào "những ngày sinh nhật".
Vì vậy mà, cho dù sắp 20 rồi, từ sinh nhật 18 tôi đã luôn than mình đang già đi. Nhưng, thực may mắn vì mẹ đã sinh ra tôi và mỗi năm đều có thể đón sinh nhật cũng gia đình và bạn bè. Tuy mỗi ngày đều than thở nọ kia, vẫn thấy mình sống ăn bám và vô dụng, càng như vậy lại càng thấy bản thân quá may mắn vì được sinh ra là con của bố mẹ. Tôi phải tận hưởng từ từ, cẩn thận và tập suy nghĩ nhiều hơn...

Đoạn sau đó lại khiến tôi nhớ tới Nam Cao, "Đời thừa" chăng(?!). 
..."Trong cái thế giới méo mó đầy rẫy xấu xa này, anh đã lớn lên khá ngay thẳng đấy nhỉ? Sự tồn tại của anh, tự nó đã là một điều kỳ diệu."
"Tôi bình thường mà."
"Đúng vậy. Mọi người đều nói vậy đấy."
"Mọi người?"
"Tất cả những kẻ không bình thường."

Ngoài ra tôi cũng thích cái cách mà Ichikawa Takuji vẽ nên nhân vật Yuji. Nghĩ thế nào thì đó cũng là nhân vật phụ. Những nhân vật phụ, ai cũng vậy, là thứ keo kết nối các nhân vật chính. Cái cách mà Yuji thích rác, cái cách mà cậu cảm nhận về thế giới hay suy nghĩ về nỗi buồn, hay lúc cậu ấy đối diện với cuộc đời, giống như một thấu kính ngũ giác của máy ảnh (?!). Những chuyện buồn không trở nên bất hạnh, nó giống với cảm giác đang đi trong mưa rất lạnh bỗng có người xuất hiện che ô, đưa về tận nhà, được sưởi ấm và nghe tin ngày mai trời sẽ có nắng...

Mọi nhân vật, mỗi nhân vật đều đóng vai trò quan trọng. Không thừa, không thiếu. Sự sắp xếp là rất vừa.

À, trong truyện nhân vật chính hay tới ăn ở một quán ăn Việt Nam của "anh Nguyễn"... Chỉ là tiểu tiết thôi, nhưng vì tôi là người Việt Nam mà. Cứ có cảm giác như thấy mình trên báo (!?)...

Bởi vì cuối cùng cũng là HE, nên nó làm đầy đặn sự thích thủ của tôi. Thỏa mãn...
...
Đọc xong mới nhận thấy một điều đơn giản, rõ ràng nhưng nhiều người làm ngơ: bất kì người nào cầm bút, lấy câu chữ của mình để mưu sinh, chọn làm nghiệp thì đều cần kiến thức chung rộng khắp. Nếu không biết tí gì về những lính vực khác, nhân vật hay câu chuyện cũng chỉ trở thành chân dung họa lại nguyên mẫu kẻ cầm bút, sản phẩm làm ra là cả một cái "tôi" nhàn nhạt, ích kỷ, thiếu hấp dẫn, không có màu sắc cũng không sáng tạo. Vì vậy mà nhà báo hay nhà văn, cứ ai làm "nghề viết" thì đều phải xuất phát từ "đọc" và "học"...
Có một câu của Yuji, bây giờ tôi quên rồi mà lúc đọc thì lại quên mất không đánh dấu...

...
Sách của tôi có chữ kí của Tùng Nâm- là họa sĩ thiết kế bìa sách...


...
Trời đang mưa, mưa rất to, nó làm tôi muốn đọc "Và em sẽ đến cùng cơn mưa" nhưng tôi nghỉ đã muộn rồi và từ ngày mai tôi cũng phải thức dậy sớm một chút đẻ thực hiện theo kế hoạch nào đó đang nhen nhóm trong đầu...
Mưa thế này thật thích, chúc các bạn ngủ ngon!

Thursday, July 17, 2014

bình mình ở tầng 3!

bây giờ là 4h50...
vì là trời mùa hè nên nhanh sáng. 
3h trời tối đen như mực, chỉ có ánh đèn đường trải dài cô đơn. Thình thoảng xe đạp lóc cóc đi qua, ô tô tải vụt qua, chốc chốc lại có một xe máy rau tới chợ sớm. Đêm tối dễ khiến cho con người ta chạnh lòng...
4h, trời vẫn tối.
4h20, chó sủa ầm ĩ, tiếng lợn kêu xa dần. Xe chở lợn vừa đi qua.
4h40. trời chuyển từ đen sang tím than từ bao giờ, dần sáng xanh lên... Xe đạp đi qua, là người đi câu á, người tập thể dục, người đi làm...
4h50, sáng tới mức chẳng cần đèn đường nữa rồi. Tiếng xe máy đã nóng lên rồi.
4h55...
Vì là trời mùa hè nên chẳng mấy chốc trời sẽ sáng hẳn, tươi rói.
tầm 5 rưỡi- 6 giờ là có ánh nắng hăt lên từ phía bên phải ngôi nhà. Từ ngày có tòa nhà cao tầng thì sáng muộn hơn một chút. 
Nắng chen dần lên mây. Mặt trời sẽ dần xuất hiện cao hơn và rõ hơn. 
Mùa hè thích nhất là những lúc "bình mình" như thế này: xe bắt đầu làm nóng mặt đường phủ sương mỏng, trời có màu xanh nhờ pha trắng xám, lát sau len lỏi thêm mấy sợi vàng cam. Cảm giác vừa thanh bình lại hối hả, nửa muốn chìm đi, chìm sâu vào giấc ngủ, lại có chút lo ấu, sợ hãi sự vô tình của thời gian...
à... bây giờ là 5h05, chim bắt đầu hót. Chúng nó cứ vô tư yêu đời thế này, thật làm cho người ta có cảm giác ghen tị...
Bây giờ là 5h10, nhìn ra phía đối diện, tôi quên mất là còn có những vệt hồng tan vào dần với màu trắng xanh xao trên trời ngập khi lỏng.
Ngày nhanh hơn rồi... 
...
tôi nghĩ tôi nên đi ngủ thôi.

mỉm cười một chút

trời sắp sáng rồi mà bây giờ cũng không thích ngủ lắm...
thật kì lạ là tình cảm con người thay đổi cũng nhanh như chong chóng quay theo chiều gió (?!)
hết rồi, thật vui vẻ và thoải mái vì bây giờ chẳng còn cảm giác nào với bạn nữa! (không kiểu vui vui, thích thích như trẻ con nữa)
thật cám ơn thời gian!
trời đã sáng, chúc bạn ngủ ngon!